Aug 24, 2013

mưa thu ướt đẫm cánh hoa vàng :")

nhìn trời mưa lại nhớ những cảnh lụt lội Hà Nội đã trải qua trong đời; dưới này là hồi 2008 man rợ, nhưng hồi 1985 cũng đâu có kém; chỉ có quãng trẻ trâu chỉ mong mưa lụt để rủ bạn gái này hay bạn gái khác đạp xe ngoài phố cho nó bồng bềnh :p


Lụt & ỷ lại


Chỉ riêng câu nói của ông bí thư thành ủy Hà Nội đã xứng đáng cho ông nhận từ mỗi người dân sống trong các khu bị ngập lụt mấy ngày vừa qua một cái gì đó. Tùy tâm mỗi người thôi: hoặc một cái tát, hoặc một cái nhổ etc. Tôi thì chỉ thích nhìn thấy ông bí thư đứng trong vũng nước ngập đến ngực (trông ông cũng lùn lùn nên chắc là nước đến ngực, còn tôi thì đến bụng) hôi thối trộn lẫn xăng dầu rác rến.

Ở trong một tình hình thực sự nghiêm trọng như thế, mà một người có thâm niên về chính trị lại dám phát ngôn như vậy? Ỷ lại cái gì? Dự báo thời tiết của hôm trước hôm thứ Sáu báo ngày hôm sau sẽ có mưa vừa rải rác vài nơi, lượng mưa 20mm. Chúng tôi đã học địa lý tự nhiên nên rất hiểu lượng mưa 20mm đo được ở mấy cái xô bình treo trên cây ở đường Láng nghĩa là thế nào. Dự báo thời tiết tất nhiên chỉ là tương đối thôi, nên hôm sau lượng mưa lỡ có lên đến 500mm thì cũng chỉ mới là gấp có 25 lần. Ăn thua gì? Ăn thua gì so với tỉ lệ lãi mà các ông ăn được từ dự án thoát nước Hà Nội?

Ỷ lại là nước ngập lên một chút rồi sẽ rút đi ngay, vì còn có cả hệ thống cống ngầm được Nhà nước đầu tư sửa chữa? Ừ, nước kiểu gì thì cũng sẽ rút thôi, còn những gì tôi nhìn thấy ở trước cửa nhà là tường những ngôi nhà đối diện mất dần mấy cái “Khoan cắt bê tông”, khỏi cần đợi đến khi bưu điện xông vào khóa máy bọn quảng cáo láo, bức tường hàng ngày cao ngang đầu người giờ cái đỉnh chỉ còn cách mép nước khoảng 20cm. Cái ghế bành to tướng nhà nào đem ra để ở chỗ gom rác đầu ngõ dật dờ trôi đi trôi lại, đến hôm qua thì đã đi được chặng đường kỷ lục vài km.

Các ông quan chức thành phố đi thị sát? Nhà tôi nhìn thẳng xuống một trong những phố lớn nhất của Hà Nội, không ngày nào ngớt tắc đường vào bất kỳ giờ nào, ầm ĩ điên rồ, muốn ngủ được phải chui vào mấy cái phòng trong, bụi thì vô thiên lủng, thế mà đứng từ trên nhìn xuống có thấy bất kỳ một nỗ lực nào đâu, một cái bóng của nhân viên giao thông công chính cũng mất hút. Đến một cái đường huyết mạch còn bị hy sinh luôn thì những cái khác là đếch gì. Cho đến trưa thứ Sáu vẫn còn cảnh hỗn loạn xe chết máy đổ xiêu đổ vẹo vào nhau mỗi khi có xe nào vẫn nổ máy được đi ngang, đến chiều không khí đã thực sự trầm lắng, lác đác lắm mới có vài người lội bộ hoặc dắt xe. Được một lần không phải chứng kiến tắc đường.

Xem vô tuyến tối thứ Sáu. Sau một màn sốt ruột bỏ mẹ Chủ tịch nước đi thăm Mông Cổ, mới thấy nói ba lăng nhăng dăm câu ba điều về lụt lội. Phóng viên đài truyền hình quốc gia cũng chẳng đi đâu được, chỉ biết chĩa máy quay ra hồ Ngọc Khánh và dọc đường Nguyễn Chí Thanh là mấy chỗ ngay cạnh đài truyền hình, chẳng biết nói gì nên lặp đi lặp lại Nguyễn Chí Thanh từng được mệnh danh là con đường đẹp nhất Việt Nam. Đẹp nhất thì giờ cũng ngập lụt rồi.

Ti vi nói một số khu vực bị cắt điện vì lý do an toàn. Đọc danh sách không thấy có khu của tôi. Thế cũng là tạm yên tâm, không đi đâu được thì nhà có điện nằm ườn cũng là cái thú, thỉnh thoảng làm phát đột kích đi kiếm đồ ăn, âu cũng là hợp lý. Đùng một cái không hề báo trước đến trưa thứ Bảy thì cắt điện. Cắt điện tức là mất nước, tủ lạnh đứng im. Đến lúc này thì cả khu vực của tôi đã mang dáng dấp của một cái nghĩa trang lắm rồi. Tất nhiên chỉ là một lúc, vì sau đó tất cả sẽ phải xôn xao lên mà lo chuyện sơ tán. Ai đi được đâu thì phải đi ngay. Nhà nào có trẻ con (như nhà tôi) không thể chần chừ được: đến chiều thì lếch thếch kéo nhau đi, trẻ con buộc chặt vào cổ, tay cầm theo một cái chậu để hứng dưới chân cho khỏi ướt. Khó tả cái cảm giác đấy lắm, vừa bước xuống khỏi cầu thang là nước đã lạnh buốt, lều rều đủ các thứ ny lông rác rưởi, trời thì vẫn cứ tiếp tục mưa. Nước ngập chỗ sâu chỗ nông, nhưng nhìn chung là chỗ nào cũng ngập. Ngoài ngã tư vài ô tô xe máy (chết máy sạch) đang đứng đó ngao ngán, hoặc ngã giá thuê xe bò chở qua quãng sâu nhất. Trên toàn bộ quãng đường không có một bóng dáng giao thông công chính, thoát nước, công an hay bất kỳ cái gì có thể gọi là nhân viên công quyền. Đột nhiên có hai xe lội nước của quân đội chạy qua, mấy chú lính ở trên huơ tay gào thét như một phiến quân nổi loạn hoặc sung sướng vì thoát được sự cấm trại. Chạy qua thế thôi chứ chẳng biết để làm gì, không những thế còn gây tác hại lớn vì sóng đánh ra như biển Sầm Sơn làm ngã dúi dụi mấy cô bé không kịp đề phòng.

Ông Nghị cũng nên được hưởng cái cảnh sống giữa thủ đô trời không bão đê không vỡ mà vẫn phải lội nước như ở Amazon đó thì mới hiểu người ta ỷ lại vào cái gì. Nhà nước lúc đó là một nỗi thất vọng lớn, thậm chí còn là nguồn gốc gây ra tất cả những chuyện này. Người ta chỉ còn ỷ lại vào hai cái chân của mình thôi.

Ngày trước những đợt nước ngập ở Hà Nội ít ra tôi còn thấy xe (màu vàng vàng) của bên giao thông công chính chạy đến tìm cách xả nước, và những cành cây cắm xuống mấy cái hố báo hiệu nguy hiểm. Lần này đến vậy cũng còn không có. Trong lần lội về nhà lấy thêm đồ, tôi tụt xuống một cái hố chắc chắn là có thể gây chết đuối cho một em bé hoặc một người thấp bé nhẹ cân. Tuy không hề hấn gì mấy ngoài việc ướt sạch nhưng tất nhiên là khi lóp ngóp bò lên được tôi vẫn phải chửi bọn giao thông công chính, bọn thoát nước, và hôm nay là thêm bọn bảo người ta ỷ lại. Về đến nơi, gia đình chị hàng xóm có hai đứa con gái bé xíu mới quyết định di tản vì cứ cố chờ nhỡ ra nước rút. Chỉ khoảng mười phút sau trời đổ mưa tới tấp, cơn mưa lạnh đầu tiên của mùa đông, không biết hai đứa con gái nhà chị hàng xóm có khỏi mắc cảm không.

Cho đến giờ mấy tỉ đồng tài sản dân khu tôi (trong đó có của tôi, dĩ nhiên) vẫn nằm trong nước: hàng chục cái xe máy nằm trong nhà xe chỉ còn thò mấy cái gương lên. Nhà xe đóng kín mít, chủ nhà cũng sơ tán. Tôi không trách gì họ, vì họ cũng chẳng biết ỷ vào đâu.

No comments:

Post a Comment