Jun 19, 2018

Bùi Giáng và SW

Trước tiên, xem ởkia.

Phùng Thăng không phải là người đầu tiên động đến Simone Weil trong tiếng Việt. Rất có thể, như dưới đây cho thấy, Bùi Giáng mới là người đóng vai trò ấy. Cách đây không lâu, chúng ta đã xác định được thời điểm rất sớm (có thể là đầu tiên) Cioran xuất hiện trong tiếng Việt (xem ởkia).

Jun 17, 2018

Thính mũi

Tiếp tục câu chuyện "Trần Vàng Sao từ trước Trần Vàng Sao".

Nguyễn Đính có cái mũi thính. Ngay lập tức, như đã thấy trong đường link, Nguyễn Đính - trước khi trở thành Trần Vàng Sao - thấy rõ thơ của Ngô Kha nghĩa là như thế nào. Nguyễn Đính đã ngửi rõ một cái mùi.

Jun 14, 2018

Trần Vàng Sao từ trước Trần Vàng Sao

Tôi đọc Bài thơ của một người yêu nước mình lần đầu tiên năm mười chín, hai mươi tuổi. Người đưa nó cho tôi đọc (lúc nào cũng có sẵn mấy bản đánh máy in ra giấy để trong cặp - hồi ấy không dễ tìm thấy thơ của Trần Vàng Sao mà đọc) kể (kèm rất nhiều thở dài) hồi trẻ (cũng mười chín, hai mươi tuổi), đi bộ đội, tình cờ đọc bài thơ ấy, và đã xé hết thơ mình làm, suốt phần đời còn lại bỏ mộng trở thành nhà thơ.

Jun 12, 2018

Trong lúc đọc Paul Valéry (1)

Đã gần như có thể nói đến sự sụp đổ của cái gọi là nghiên cứu văn học nước ngoài tại Việt Nam, có thể xem ởkia cũng như ởkia.

(một số người tinh ý đã nhận ra, tôi không còn viết "ở kia" - trước đây, tôi đã đổi từ "ở đây" thành "ở kia" - mà viết "ởkia"; ấy là vì dường như đến cả cách viết để dẫn link của tôi cũng đã bị bắt chước: người ta bắt chước đồng thời làm mọi cách để cho thấy mình rất độc đáo; tôi đã nói rồi mà, khát vọng độc đáo chính là thứ thấm đẫm sự đê tiện)

Jun 8, 2018

Tiết lộ hoàn hảo

Dưới đây là bài viết của anh Nguyễn Chí Hoan về cuốn tiểu thuyết Sự thật về Bébé Donge của Georges Simenon.




Tiết lộ hoàn hảo

Jun 6, 2018

Madame Bovary à la TĐ

Quay trở lại với các sự kiện chẳng phải không ồn ào hồi năm 2012 liên quan đến dịch thuật tại Việt Nam. Điều này, tôi đã báo trước ởkia (cũng đã cả năm rồi), cũng như ởkia.

Tại sao xung quanh dịch thuật Việt Nam quãng thời gian ấy lại ồn ào đến thế? Điều này, tôi đã nói qua, tại một trong những buổi thuyết trình về École de Genève (lúc đó, tôi muốn lấy ví dụ về quá trình có thể gọi là hình thành bản thể: lúc đó tôi đang nói tới sự hình thành bản thể của phê bình văn học Việt Nam, và tôi lấy ví dụ về sự hình thành bản thể của dịch thuật Việt Nam, bởi vì, đúng vậy, dịch thuật Việt Nam đã hình thành bản thể chính vào thời điểm 2012 ấy; còn bản thể của phê bình thì sao? tôi sẽ còn trở lại).

Jun 5, 2018

Định mệnh

Định mệnh


"Định mệnh là thơ của vũ trụ."
(Jacques Chardonne - Claire)


Jun 3, 2018

Thơ trong cõi người ta

Đây đã là "kỳ" thứ tư về Đỗ Long Vân. Kỳ gần đây nhất ở kia.

Chúng ta cũng rời khỏi tờ Nghiên cứu văn học (của linh mục Thanh Lãng) để chuyển sang một tạp chí khác: Đại học.

May 30, 2018

Yếu tính của hành chính: nhập và tách

"Khắc nhập", "khắc xuất": nghe thì như vậy thôi, cứ tưởng đâu chẳng có gì đáng sợ, nhưng câu chuyện của Khái Hưng vẫn khủng khiếp vô cùng.

Nhập và tách, nghe thì như không có gì, nhưng ngày nay đó đã trở thành lợi khí chính yếu của một thứ cần được gọi đúng tên là nền chuyên chính hành chính.

May 29, 2018

Kiệt tác của Grass

Trong câu chuyện của đọc có (rất nhiều - ít nhất là không ít) sự không đọc, sự không biết đọc và sự giả vờ đọc.

Điều này nhìn từ phía người đọc không bao giờ nhiều ý nghĩa bằng so với nhìn từ nhà xuất bản, hay nói tóm lại từ phía "những người chuyên nghiệp" (ngày nay trong số ấy còn phải tính những người ngày ngày lên facebook nói chuyện về sách và về đọc - chủ yếu sẽ nói về cái bìa sách, và cứ bìa xấu thì khen là đẹp).

May 27, 2018

Walter Benjamin: Eduard Fuchs, nhà sưu tầm và sử gia

Nếu có ai tưởng sau mấy buổi thuyết trình vừa rồi, tôi đã kết thúc mục "đọc lý thuyết", thì người ấy nhầm, nhầm thê thảm. Thậm chí, xét về nhiều phương diện, bây giờ mới thức sự bắt đầu.

Walter Benjamin nghĩa là như thế nào? Nói một cách khác, "vague terms" trong tương quan với Benjamin có thể nằm ở đâu?

May 24, 2018

Roth

Trong số các nhà văn lớn nhất của thế kỷ 20, có một người mang họ Roth.

Đó là người như thể đi cùng nhịp với sự suy đổ, với tàn nhạt của một thứ từng một thời vô cùng lớn lao, một thứ đã có lúc như thể chẳng bao giờ có thể suy tàn. Đế chế nào cũng là đế chế chỉ vì trông như thể nó trường tồn.

Nhưng văn chương của Roth nhịp rất chính xác vào với suy sụp đế chế.

May 20, 2018

[tiện bút] Tôi không phải là

Như đã nói ở kia, post thứ 1500 này tôi dùng để nói về chính tôi (nhân tiện: đã viết tiếp "Trong hiệu sách (2)").

NB. Đúng như dự đoán, ở cả ở kia lẫn ở kia bắt đầu xuất hiện các comment (nặc danh, tất nhiên), chửi bới theo cả hai hướng. Để đảm bảo công bằng, tôi cho tất tật vào spam. Tôi cũng tranh thủ thông báo là từ trước đến nay tôi cho vào spam một số (không nhiều lắm) comment chửi tôi, và tất tật comment chửi hôi (chẳng hạn như một yếu nhân của công ty Tao Đàn chửi hôi 5xu Nguyễn Phương Văn).

May 17, 2018

Trong hiệu sách (2)

Tiếp tục bản trường ca trong hiệu sách.

Và cũng tiếp tục "Ra một cái đề thi (văn)".

Tôi nghĩ là lần đầu tiên tôi thực sự có ý thức về một hiệu sách chính là khi đọc, hồi còn rất nhỏ, truyện ngắn của Stefan Zweig về một người Do Thái bán sách cũ, tên là Mendel thì phải. Tôi chưa bao giờ đọc lại truyện ấy, và tôi cũng rất mau chóng thấy văn chương Zweig quá mức tầm thường, nên tuy đã đọc hết sạch mọi thứ gì có thể tìm thấy của Zweig (kể cả Mesmer hay Magellan), chẳng bao giờ tôi sờ lại nữa. Dẫu sao, tôi vẫn rất nhớ, chính cái truyện ngắn đó của Zweig mang tới cho tôi một hình dung.

May 16, 2018

Ra một cái đề thi (văn)

Trước tiên: đã viết xong bài "Chủ nghĩa hậu hiện đại chính là chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa".

Chúng ta quay trở lại với ba cái đề thi văn hồi năm ngoái (2017) ở kia (có đánh số rất rõ ràng). Ba đề thi văn này có thể được bình luận như thế nào? Tôi sẽ bình luận chúng theo ba điểm rất rõ ràng dưới đây.

May 14, 2018

Gérard Genette

Tôi mới được tin Gérard Genette qua đời tuần trước.

Cuốn sách Palimpsestes của Genette, tôi đã dịch từ lâu và để đó cũng từ lâu, lẽ ra tôi nên nghĩ đến việc in nó sớm.

May 10, 2018

Chủ nghĩa hậu hiện đại chính là chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa

Bài này, tôi viết hộ người khác. Lý do cụ thể thì cuối bài tôi sẽ nói, nhưng những ai có mặt tại buổi thuyết trình thứ ba của tôi về École de Genève (tại quán cà phê tên là Indochina gì đó, số 27 phố Lý Thái Tổ, Hà Nội: quán cà phê vừa kịp mở, giống như là đặc biệt cho buổi thuyết trình, và chưa biết chừng nó sẽ trở thành một quán cà phê huyền thoại, trên cái phố chưa bao giờ chứng kiến quán cà phê nào tồn tại thực sự lâu) đã biết: về cuối buổi hôm ấy, một nhân vật bỗng xuất hiện, Đỗ Hải Ninh. Tôi có quy định là không được chụp ảnh nhưng nhân vật kia dám lén lút chụp. Hôm đó tôi đã chủ định viết riêng bài này để tặng cho thể loại "bề ngoài thơn thớt nói cười" etc.

May 7, 2018

Simone Weil: Nặng và Thanh

Mới chỉ có hai nữ triết gia: một là Simone Weil (xem thêm ở kia), người thứ hai không phải Arendt (ở Việt Nam có một nhân vật ra sức thổi phồng Arendt, nhưng Arendt là con búp bê hỏng của Martin Heidegger), không phải Beauvoir, cũng không phải Kristeva nốt.

NB. Nhan đề cuốn sách của Weil, La Pesanteur et la Grâce: từ thứ hai còn có nghĩa là "ân sủng".

May 5, 2018

Hai truyện của Ngọc Giao

Trước tiên, xem ở kia.

Trong các tập truyện ngắn Ngọc Giao in trong mấy năm trở lại đây, tôi không thấy có hai truyện ở dưới, đăng trên một tờ tạp chí in tại Hà Nội đầu thập niên 50 của thế kỷ 20. Tôi nghĩ vẫn còn nữa, các truyện của Ngọc Giao còn chưa được tìm ra. Câu chuyện Ngọc Giao vẫn còn dài, mà càng lúc tôi càng thấy đặt ra thêm nhiều vấn đề.

May 4, 2018

Anti-paradoxes



Anti-paradoxes
Réflexions sur un moment de l’histoire du Vietnam


résumé de texte de contribution
pour le colloque
“Échanges et Acculturation Vietnam-France, état de lieux et perspective”
Hanoi, avril 2018


Cao Việt Dũng

May 1, 2018

Buổi thuyết trình thứ ba (và cuối cùng)

Tôi không cám ơn những người đã đến dự ba buổi thuyết trình của tôi về École de Genève ba tuần vừa rồi, mà tôi cám ơn các đồng nghiệp của tôi ở Viện Văn học Hà Nội, vì đã không đến.

Tôi đặc biệt cám ơn:

1) Nguyễn Đăng Điệp, viện trưởng
2) Nguyễn Hữu Sơn, viện phó kiêm phụ trách tạp chí Nghiên cứu văn học
3) Vũ Thanh, viện phó
(một trong hai viện phó - tôi cũng không biết đích xác là ai - phụ trách khoa học)
4) Trịnh Bá Đĩnh, trưởng phòng Lý luận văn học

Apr 29, 2018

Tạp chí (tập san nghiên cứu) Văn Sử Địa

Đã nhắc tới Đặng Thai Mai thì cũng nên đến với một thời điểm rất liên quan, thời điểm xung quanh Văn Sử Địa.


Apr 27, 2018

Sinh lý học phê bình

Đã có "quan hệ" phê bình, giờ lại đến "sinh lý học" (về) phê bình, khéo mà sắp có đến giao này giao nọ, xuân giao chẳng hạn.

Đã (rất) nhiều lần nhắc đến Albert Thibaudet, nhưng đây mới là lần đầu tiên tôi dịch Thibaudet, mặc dù Thibaudet chính là chủ đề cuốn sách đầu tiên mà tôi tham gia để làm ra. Sainte-Beuve, Thibaudet và Roland Barthes làm nên trục chính của phê bình văn học, trên diện rộng nhất.

Apr 26, 2018

Hà Nội từ 1947 đến 1954 (4) Hà Nội 1950

Như thế nào cơ, sử gia Philippe Papin? Chúng ta không thể biết - như ông ngậm ngùi - người Hà Nội thời 47-54 như thế nào thật á?

Nhưng chúng ta vẫn biết người thời ấy (à, người ta hay gọi "thời ấy" là "Hà Nội tạm chiếm" hay "trong thành", tôi đề nghị gọi tên là "thời Chiếm đóng", dùng đúng cái từ Occupation, thời mà một nhà văn của các ông, Patrick Modiano, đã dò tìm vào sâu sắc ở mức độ đáng ngưỡng mộ: Occupation ở Hà Nội của 1947-1954 tên là "Occupation française", tương ứng với "Occupation allemande" tại Paris đầu thập niên 40 của thế kỷ 20: đến là phải nghĩ rằng để che khuất nỗi nhục của Occupation này mà người Pháp đã tạo ra Occupation kia; đó chính là một mặc cảm; nhưng chủ nghĩa thực dân là gì? trước hết, đó chính là một mặc cảm - lộn ngược hoàn toàn so với cách nhìn thông thường) làm rất nhiều điều cơ mà.

Apr 24, 2018

Lại Chùa Đàn

trước tiên: xem ở kia

(chuyên đề của riêng tôi về Nguyễn Tuân sẽ rất dài, có lẽ dài hơn bất kỳ ai có thể tưởng, thậm chí tôi còn chưa hình dung nổi sẽ dài đến mức nào; nhưng làm gì có cách nào khác nếu muốn đi qua vực thẳm?)

tôi bắt đầu - trong cuộc nhìn vào thực tại của Hà Nội từ 1947 đến 1954 (cái đoạn mà không một sử gia nào sờ vào được, nhất là Messieurs EFEO) - lùi ra xa: tôi nhìn Hà Nội từ phía Nam

Apr 23, 2018

Ít nhiều sách mới

("ít nhiều thiếu nữ buồn không nói" etc. etc.)

định đợi mấy quyển khác nữa nhưng chúng nó lâu đến quá, thôi kệ; vả lại cũng nên giải trí một chút khỏi cái kia; cũng vừa mới hứa tiếp tục luôn cái kia, nhưng quyển sách (lại) biến đi đâu mất, chưa tìm được ngay

Apr 21, 2018

École de Genève (buổi thuyết trình thứ hai)

Trước hết: đã tiếp tục viết (lại) nội dung buổi thuyết trình thứ nhất, xem ở kia.

Buổi thứ hai tôi làm ngược hẳn lại với buổi thứ nhất: buổi thứ nhất thì nói xong rồi mới viết lại, còn buổi thứ hai thì viết toàn bộ nội dung trước, rồi mới nói.

(Tôi lên kế hoạch cho loạt thuyết trình này từ cuối năm ngoái, đầu năm nay. Không phải cái gì tôi có dự định rồi thì tôi cũng sẽ làm, mà nói đúng hơn, phần lớn dự định, tôi sẽ bỏ. Rất buồn là tôi lại như thế. Nhưng tôi quyết định phải làm bằng được - và đã đi được đến hai phần ba chặng đường - khi biết rằng ở đó người ta định mời tới thuyết trình mấy nhân vật: Hà Minh Đức, Phong Lê aka Lê Phong Sừ và La Khắc Hòa. Tôi muốn giảm nhẹ gánh nặng cho những người phải đứng ra tổ chức các buổi thuyết trình, bởi vì cả ba nhân vật kia đều chưa bao giờ là nhà nghiên cứu, hai nhân vật đầu tiên thì thôi khỏi phải nói, nhưng nhất là nhân vật thứ ba: đó là một nhân vật đến cả khả năng suy nghĩ tối thiểu cũng không có, nhưng rất thích nói, về đủ chủ đề, cũng như không ít người khác.)

Apr 20, 2018

Marguerite Yourcenar ở Việt Nam

Nếu tôi được hỏi (nhưng chẳng ai hỏi tôi bao giờ, thế mới sầu), tôi sẽ nói: tại sao lại Marguerite Duras? Phải là Marguerite Yourcenar chứ. Một nhà phê bình tên là Angelo Rinaldi (Achtung: tên thì thế thôi, nhưng chẳng có gì "angel" hết cả đâu ("You're my angel; Come and save me tonight" - Aerosmith)) từng nói ở cái tuổi khi Colette đã trồng hoa và làm mứt thì Duras vẫn cứ tình với chả ái.


Apr 19, 2018

Văn chương miền Nam: Đỗ Long Vân (3)

Tôi vẫn tiếp tục tìm cách liên lạc với gia đình Đỗ Long Vân. Ngay từ đầu tôi đã biết là không dễ. Nhưng tôi sẽ vẫn kiên nhẫn tìm.

Tiếp tục câu chuyện ở kia.

Apr 18, 2018

Quan hệ phê bình

Dưới đây là tài liệu dùng cho buổi thuyết trình ngày mai.

Như mọi khi thuyết trình, tuần trước cũng như trước đây (tức là cách đây đã rất lâu - nhiều năm dài tôi không hề thuyết trình, như nhiều người biết), tôi phát tài liệu cho những người dự; tài liệu của buổi trước giúp (ít nhất tôi hy vọng như vậy) người nghe dựng được mô hình trong đầu về chủ đề được đề cập, cũng như dễ theo dõi các tên riêng và những nhan đề sách mà tôi không thể tránh nhắc đến (có những lúc rất nhiều); cho buổi ngày mai là một trích đoạn "texte", mà nếu đọc từ trước thì sẽ rất thuận lợi cho việc theo dõi bài chính; vả lại tôi cũng sẽ bình luận texte dưới đây. Lần này, chúng ta đến với Jean Starobinski.

Apr 17, 2018

École de Genève (buổi thứ nhất)

Tôi sẽ trình bày lại ở đây nội dung buổi thuyết trình đầu tiên vào tuần trước về trường phái (ở dưới tôi sẽ nói kỹ về chữ "trường phái" này) phê bình văn học G., đồng thời chuẩn bị cho buổi thuyết trình thứ hai tới đây (sẽ có buổi thứ ba, buổi mà tôi đặc biệt tập trung vào vấn đề: các nhà phê bình G. xử lý thơ như thế nào, đặc biệt tập trung vào Baudelaire, nhưng cũng sẽ không chỉ Baudelaire).

Những gì tôi viết (lại) ở đây không nhất thiết trùng hợp hoàn toàn với những gì tôi đã nói, những người dự hôm đó hẳn sẽ dễ dàng thấy. Viết (lại) là một cơ hội để trình bày khác đi (nữa) - có trời mới biết như thế nào thì tốt hơn, trung thành tuyệt đối hay không trung thành cho lắm. Chung thủy nhiều khi có lẽ mới chính là tội ác; dẫu vậy tôi cũng sẽ cố gắng kiềm chế các phăng te zi (nếu có).

Apr 15, 2018

Văn chương miền Nam: Đỗ Long Vân (2)

Đỗ Long Vân là một thiên tài, vấn đề còn lại là: thiên tài ấy được biểu hiện như thế nào?

(tôi vẫn tiếp tục cần tìm cách liên hệ với gia đình Đỗ Long Vân, ai có thông tin chính xác thì nói cho tôi nhé)

Hai bài lần trước của Đỗ Long Vân chắc nhiều người đã đọc. Dưới đây tôi sẽ phân tích chúng.

Apr 14, 2018

Trung Bắc

Ta quay trở lại với bài Nguyễn Văn Vĩnh trả lời phỏng vấn Thái Phỉ năm 1935. Tôi nghĩ, có rất nhiều điều người ta cứ cãi nhau ròng rã suốt nhiều năm trời, hết thế hệ này qua thế hệ khác, chỉ vì chẳng bao giờ đọc những thứ rất nền tảng, rất cụ thể - người ta cãi nhau là vì người ta thích cãi nhau (và không nhìn thấy sự đơn giản), chứ không phải vì người ta cầu sự thật (Schopenhauer, đại ý).

Một bài như bài trả lời phỏng vấn ấy nói lên rất nhiều thứ.

Apr 12, 2018

Nguyễn Văn Vĩnh: trả lời phỏng vấn

Trước tiên, xem ở kia.

Tiếp tục câu chuyện Nguyễn Văn Vĩnh: câu chuyện sẽ dài, không hẳn vì bản thân nó dài (không có câu chuyện ngắn, cũng không có câu chuyện dài nốt), nó không dài hơn câu chuyện nào (tuy rằng đúng là nó có dài), mà vấn đề nằm ở chỗ chúng ta, để nhìn được câu chuyện ấy, phải gạt bỏ đi vô số điều từng được phát biểu về Nguyễn Văn Vĩnh, xuất phát không chỉ từ lương tri quần chúng mà còn, và chủ yếu, từ các nhà nghiên cứu (nhất là những người cấp tiến chăm chăm hoài vọng về tiến bộ) và cả từ con cháu nhà ấy. Tức là, gạt bỏ đi những gì không đúng (rất rất nhiều). Tức là, vứt bớt đi độ dài giả dối của một câu chuyện.

Apr 9, 2018

Malamud và Mahfouz

(tức là, như kẹo, M&M)

Chỉ tiểu thuyết mới nói được những điều mà không gì khác nói nổi. Ai nói câu này ấy nhỉ, nếu tôi không nhầm (chắc có thể nhầm), đó chính là Milan Kundera.

Apr 7, 2018

Nguyễn Văn Vĩnh là ai

Tiếp tục câu chuyện dịch giả lớn của Việt Nam (xem ở kia). Ở riêng lĩnh vực (khu vực) này có nhiều điều, ít nhất là không ít, ở đây ta hãy chỉ nói một điểm: có những dịch giả giỏi nhưng không lớn (một ví dụ: xem ở kia), hoàn toàn giống thiên tài thì khác tài năng (thậm chí chẳng có gì liên quan): xem ở kia (câu chuyện ấy sẽ được tiếp tục sớm).

Apr 6, 2018

Đọc lại Đặng Thai Mai (1)

Người ta có biết Đặng Thai Mai không? (tức là, thêm một lần nữa, một cái gì ở ngay đó, và do vậy, vô cùng khó hiểu); tôi nghĩ người ta không biết gì về Đặng Thai Mai. Đặng Thai Mai và (không phải Lỗ Tấn mà là) Tào Ngu:


Apr 3, 2018

Isaac Bashevis Singer

píp

(về hồi ký của Singer: xem ở kia; và cũng cần cẩn thận kẻo nhầm sang "Singer" khác, hoặc cũng có thể nhầm sang đủ loại ca sĩ)


Apr 2, 2018

Đông Dương ấy, Đông Dương này

Kể cũng không hay lắm, khi mà đã thông báo từ tận ở kia, thế mà tới tận bây giờ thì mới bắt đầu được. Mà nói đúng hơn, bây giờ cũng chỉ mới là gần bắt đầu.

Nhưng, làm thế nào để hình dung "Indochine thuở ấy"? Thì cứ đè cái gì có chữ "Indochine" ra mà săm soi thôi (đồng thời hy vọng đối tượng có đường cong gợi cảm). Và, thêm một lần nữa: các tờ báo, các tờ tạp chí. (thật ra - điều này chắc nhiều người đã thấy - cái nhìn của tôi rất nhàm chán, tôi chẳng làm gì ngoài xem báo cũ, chẳng làm gì khác hết đâu)

Apr 1, 2018

Bùng nổ

Có một điều huyền bí: không một nhà nghiên cứu văn học Việt Nam nào (tính luôn hải ngoại: mà thật ra, hải ngoại mới thực sự tệ) có thể nói đến thơ, đến một số nhà thơ không phải Việt Nam - nói cho đúng, khi bàn về thơ Việt Nam, các nhà cũng không làm được gì khác ngoài sản xuất liên miên đống "vague terms" (chẳng hạn cái quyển gì tên là Thơ etc. và etc. gì đó): đây là nói theo cách của Ezra Pound, chứ thật ra nhà nho Việt Nam cũng có khái niệm rất tương tự: "vu khoát", cũng như một khái niệm mà các triết gia giả cầy Việt Nam, rất danh môn chính phái (hoặc nói cách khác: "Hồng Kông bên hông Chợ Lớn"), chổng mông lên tụng mãi mà chưa thông, thật ra đã có từ đời nào, ấy là "hương nguyện".

Mar 28, 2018

Patrick Modiano: Một gánh xiếc qua

Bài viết của anh Nguyễn Chí Hoan về Một gánh xiếc qua. Một bài khác.


Chỉ dẫn từ bên kia ký ức


Nguyễn Chí Hoan

Mar 26, 2018

Về Barthes

Đã có "Về Barthes" rồi, nay lại tiếp tục có "Về Barthes" nữa. Hôm nay, 26 tháng Ba, là tròn ba mươi tám năm ngày Barthes chết, không lâu sau khi bị xe tải húc. Đây là một kiệt tác trong "lĩnh vực về Barthes":


Mar 25, 2018

Biến mất, trở lại và ý nghĩa (2)

Tiếp tục câu chuyện đã mở đầu ở kia; và, cũng có liên quan đến ở kia. Nhưng trước hết, nên xem ở kia (về một cú lật mặt bàn).

Năm ấy, tôi được dẫn đến nơi ở của một nhà sưu tầm; khu vực đó của Sài Gòn tôi không thực sự rành, dường như không xa Vườn Chuối. Chính đó là nơi, không phải lần đầu tiên, mà sau đó một thời gian, tôi lấy được quyển Nam hoa kinh Nhượng Tống thứ nhất (nói là "thứ nhất" vì tôi sẽ còn tìm thêm được quyển thứ hai, về sau nữa: xem ở kia).

Mar 24, 2018

thời chúng ta (1)

ơ

Từng có rất nhiều người mơ trở thành một Vũ Trọng Phụng mới, đưa "Thời Chúng Ta" vào một tác phẩm văn chương kinh thiên động địa cơ mà nhỉ? Giờ, lâu rồi quay trở lại nhìn ngó, tôi mới thấy, hóa ra vẫn chưa có ai làm được à? Thế thì lại để tôi nhé: cũng như trong mọi chuyện, mình toàn để các bạn đi trước, chạy đua 100 mét mà rất nhiều lúc mình để các bạn đến tận mét thứ 99 mới khởi động, vậy mà mình vẫn cứ cán đích trước, thế là thế nào nhỉ? Lần này lại thế luôn, nhé.

À, mà nói là nói thế thôi, chứ mơ gì mà lại mơ thành Vũ Trọng Phụng thứ hai thì đích xác là một sự hãm nhìn.

Mar 23, 2018

Sách được tặng

tiếp tục câu chuyện ở kia

Có một bí mật rất lớn: thời điểm này, mọi cơ sở xuất bản ở Việt Nam đều đang tấp nập sản xuất sách cho trẻ con. Không ai có thể bỏ qua sách cho trẻ con, như ta đã thấy ở kia, tức là từ xửa từ xưa đã vậy rồi.

Mar 21, 2018

Stevenson ở Việt Nam

Tiếp tục luôn mục "ở Việt Nam" đã bắt đầu hoạch định được rõ ràng ở kia.

Và cũng tiếp tục Stevenson, vì ở kia mới chỉ là một khoảnh khắc duy nhất, lớn và sớm nhưng chưa thể toàn diện được về tình hình Stevenson.

Cũng đã viết nốt bài về năm 1949 Hà Nội, hôm trước đang viết dở thì bỏ bẵng, vì còn bận chạy cá mập; định mang cá voi Herman Melville ra dọa lại nhưng cá voi lại đang bận tiêu hóa Jonas.

Mar 18, 2018

Hà Nội từ 1947 đến 1954: Thế còn năm 1949?

Trước tiên: xem ở kia. Và trước tiên, phải khẳng định một điều: tất tật sử gia, từ người Việt Nam cho đến người nước ngoài, đã hoàn toàn thất bại với giai đoạn "Hà nội 47-54".

Xác định được một người ở đâu vào thời điểm nào là một chuyện, nhưng biết người đó làm những gì vào thời điểm ấy lại là một chuyện khác hẳn. Sau 1948, Nhượng Tống làm gì vào năm tiếp theo, 1949? Về cuối năm 49, Nhượng Tống sẽ bị ám sát, nhưng còn trước đó thì sao?

Mar 15, 2018

Văn Cao

Văn Cao hồi đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, tại Hà Nội (chú ý cái tủ lạnh ở hậu cảnh):


Mar 11, 2018

Trong hiệu sách (1)

Tôi không đi hiệu sách nhiều, rất ít là khác. Nhưng tôi biết những cuộc gặp ("một cuộc gặp" chứ không phải "một cuộc gặp gỡ": cuốn sách mang cái nhan đề ấy, tôi đã rất cố gắng cứu để nó được mang tên đúng, nhưng cuối cùng đã không làm được; tôi làm điều đó, cố gắng cứu, là vì cuốn sách, không phải vì những người có liên quan - con người nhiều lúc có quan trọng mấy đâu) ở hiệu sách thì có thể như thế nào. Người miêu tả một cuộc gặp như thế đúng nhất là Linda Lê, khi Antoine Sorel gặp cô gái trẻ sẽ sống cùng ông một thời gian của đau khổ, tại một hiệu sách; một chồng sách đổ ụp vì sự vụng về của nhà văn, cô gái giúp ông xếp lại nó: trong một hiệu sách, những chồng sách đổ là thảm họa của vũ trụ, nhưng cũng không nên quá lo lắng, đó hoàn toàn cũng có thể là cách để những quyển sách tập thể dục; đấy là một đoạn về cuối tiểu thuyết OEuvres vives, tức là, trong tiếng Việt, Chìm xuống).

Mar 8, 2018

Ít sách mới

Sách mới, nếu muốn nhiều thì nhiều được ngay, nhưng nếu thế thì khác gì goodreads? mà goodreads nghĩa là gì? nghĩa là cuộc trưng bày khổng lồ của sự không biết đọc. Tất tần tật.

Trước tiên, xem ở kia. Và vì muốn ít (chứ không phải nhiều), tôi chỉ nói đến một loại sách mới duy nhất, loại sách thuộc vào category của cái chữ ngay bên dưới nhan đề cuốn sách dưới đây, tức là chữ "inédit":


Mar 7, 2018

Maiakovski ở Việt Nam

Trước tiên, xem ở kia.

Maiakovski ở Việt Nam thì như thế nào? có thể như thế nào? tôi cũng muốn bắt đầu quy hoạch lại những gì thuộc về "ABC XYZ ở Việt Nam", xem các đường link ở phía dưới cùng.

Tôi thử lược lại một câu chuyện, liên quan chỉ đến một nhân vật, một nhà thơ. Suốt một thời gian dài, dường như Maiakovski chính là nhà thơ nước ngoài có sự hiện diện mạnh mẽ nhất tại Việt Nam, cùng Pablo Neruda.

Mar 4, 2018

Thơ: Đêm lay, Henri Michaux

Henri Michaux (xem ở kia, nhất là bức ảnh cuối cùng), cùng Baudelaire thuộc vào những người bắn phá nước Bỉ một cách kinh khiếp nhất; nhưng dẫu sau Baudelaire cũng là người nước ngoài, còn Michaux đích thực là người Bỉ: đọc tiểu sử Henri Michaux, có thể biết khi còn rất trẻ, Michaux chạy trốn khỏi Bỉ, cái nơi những cái cây đối với Michaux giống như lũ người cụt chân (cái đất nước mà Jacques Brel miêu tả "le plat pays qui est le mien").

Khi Michaux chết, đám tang Michaux được quy định rất rõ ràng: chỉ vài người được có mặt (trong số ấy, Cioran); đặc biệt, Michaux tuyệt đối cấm không một ai, bất kỳ ai trong gia đình mình được phép dự đám tang. Đó là Henri Michaux.

Mar 3, 2018

Poésies

Poésies, một "collection", một "bibliothèque", một "tủ sách":


Feb 28, 2018

Martin Buber: Ich und Du

Das Wesen des Christentums (Yếu tính của Ki-tô giáo) của Ludwig Feuerbach thuộc vào những cuốn sách tuyệt đối lớn. Ở chương thứ năm của phần thứ nhất như trong đường link (cuốn sách gồm hai phần, phần thứ nhất gần hai mươi chương, phần thứ hai khoảng mười chương - tất nhiên khi cắt ra một bộ phận thì khó nhìn được toàn thể dự đồ của cả cuốn sách: đó là một cuốn sách, ít nhất, có hai điểm đặc biệt: nếu cần nói nó "thuộc vào đâu", thì có thể nói nó thuộc vào "Anthropomorphismus" - vấn đề "Chúa-Người" hay "Người-Chúa", cho đến tận một nhân vật kiệt xuất rất gần đây của Ki-tô giáo vẫn còn bàn đến, đó là Czesław Miłosz, và thứ hai, cuốn sách của Feuerbach là một cú đòn khủng khiếp giáng vào thần học; nhân vật mà Feuerbach trích dẫn nhiều hơn cả là Martin Luther).

Feb 25, 2018

Nguyên tắc

Nguyên tắc thuộc vào những gì (có những thứ như thế) gần như không có cách giải thích nào tốt hơn (đúng hơn) so với tautology: nguyên tắc là nguyên tắc. (không hề có chuyện thuộc vào phạm trù của nên làm, mà thuộc phạm trù của những phải thế)

Feb 20, 2018

Nữ Phù Thủy

Sẽ là rất, rất và rất không hay (tôi muốn nói là "không tốt") khi mà đã không ít lần nhắc đến Jules Michelet theo nhiều cách khác nhau, xem ở kia, chẳng hạn, và cả ở kia nữa, nhưng chúng ta lại không thực sự biết đến Michelet. Michelet là độ thứ nhất, Roland Barthes bình luận Michelet là độ thứ hai (ở kia tôi đã nói Barthes hồi trẻ đọc tất tật Michelet như thế nào: đó là khi Barthes, trong nhiều năm dài, phải vào điều trị trong một sanatorium; sự kiện này có một ý nghĩa không nhỏ, rất không nhỏ: chính vì vậy, Barthes thoát khỏi một thứ, chính là École Normale Supérieure; những người từng qua ENS, họ đều sẽ phải chống cự lại, đó là Maurice Merleau-Ponty, Paul Nizan, Michel Foucault hay Jacques Derrida); ở đây, tôi làm lộn ngược: Barthes về Michelet là độ thứ nhất, bản thân Michelet là độ thứ hai (và tôi là độ không).

Feb 18, 2018

Barthes, Flaubert, Proust

hiện đại, từ một phía khác, không phải (hoàn toàn) là phía của Baudelaire hay Lautréamont, tất nhiên là Flaubert và Proust.

Ở kia là đoạn giữa (đầy gay cấn), và chúng ta đi tiếp tới đây:


Feb 17, 2018

Lautréamont: Maldoror

Trước tiên, xem ở kia.

Cuối cùng, tôi đã làm được một việc là đặt Lautréamont bên cạnh Baudelaire, điều chắc hẳn sẽ gần như tuyệt đối chẳng ai thấy có ý nghĩa gì, nhưng đối với tôi thì có ý nghĩa rất lớn.

Ngoài một số điều khác, là ý nghĩa sau đây: hiện đại tức là gì? Có một cái gì đó rất liên quan đến Baudelaire và Lautréamont (và Rimbaud). Tức là, hiện đại, cái mà chúng ta gọi là hiện đại, là Baudelaire, hoặc là Lautrémont, hoặc là  Baudelaire-Lautréamont?

Feb 16, 2018

Thơ Baudelaire (tiếp)

Trước tiên, xem ở kia.

Chúng ta, tiếp tục với tập thơ văn xuôi Le Spleen de Paris, bắt đầu đi vào những gì khét tiếng khủng khiếp: số XVIII (cho ai không hiểu được ngay: 18 - cách đánh số này không phải của tôi, như ở địa hạt Balzac) chính là "Thỉnh du" (về riêng hai chữ này, xem ở kia).

Feb 11, 2018

Một người lãng mạn

Trước tiên, xem ở kia.

Không gì hấp dẫn hơn là xem sự ngu của con người: đó là điều mà Flaubert đã làm. Nhưng vẫn có thể đẩy lên hơn: không gì hấp dẫn hơn là xem sự ngu của những con người hiểu biết. Thời của chúng ta là thời như thế nào? là thời của những biểu nghĩa lộn ngược. Bọn không viết đúng được tên "Nietzsche" thì sẽ suốt ngày trầm ngâm nhắc đến Nít, các nhà đạo mạo đến cả trong những trò hủi sẽ liên mồm "công chính" và "chơi đẹp", các sư đoàn Nhạc Bất Quần thì ra rả "danh môn chính phái", đám bựa thì bựa cho nó giống người trí tuệ nhưng lại chính qua đó thể hiện chẳng giống mấy: đâu phải ai cũng trở thành Diogène được, và còn thêm một đám ếch ộp thượng lưu, cái gì cũng thượng niu thượng niu: thượng niu kêu miu miu.

Feb 10, 2018

Cô gái mắt vàng

Nhân tiện, trước tiên: đã tiếp tục Cấu trúc thơ hiện đại của Hugo Friedrich (Friedrich đã bắt đầu nhắc tới Lautréamont, một thời điểm lớn của cuốn sách), cũng tiếp tục Tình cảm, dục vọng, ký hiệu của Alain (ở mấy "chương" mới, Alain đã lừ lừ đi thẳng vào câu chuyện của tình yêu), cũng như Quán trọ Đỏ của Balzac, một đoạn rất rất rất dài, và chuẩn bị đi vào đoạn kết (Prosper Magnan bị tống vào tù, và thực sự thì Prosper có giết người trong cái đêm bí hiểm và rùng rợn ấy hay không? khó mà biết nổi).

Feb 7, 2018

Văn chương miền Nam: Đại Học, Văn

Tiếp tục câu chuyện văn chương miền Nam.

Sài Gòn (và miền Nam nói chung) một thời đặc biệt phong phú báo chí, xem chẳng hạn ở kia; cùng lúc đó, năm 1958 tại miền Bắc đã chính thức kết thúc thời kỳ báo chí phong phú; tính riêng ở Hà Nội, đầu năm 1968, với sự sáp nhập của vài tờ báo khác nhau để hình thành tờ Hà Nội mới, sự nghèo nàn đạt tới một mức độ thượng thừa (xem thêm ở kia).

Feb 4, 2018

Sách dở

Làm cách nào để nhận ra sách dở trong những gì được xuất bản tại Việt Nam trong những năm vừa qua?

Vì biết rằng sẽ chẳng ai nói được điều này một cách rõ ràng, tôi lại quyết định nói (cho nó nhanh): trong vòng năm, bảy năm vừa rồi, nếu muốn tìm sách dở trong những gì được in ở đây, cách dễ nhất là tìm những cuốn sách nào trong nhan đề có "Sài Gòn" và, nhìn chung hơn, những gì lấy Sài Gòn làm chủ đề. Đó là nhóm mang xác suất sách dở cao nhất.

Feb 3, 2018

Alain [I] Tình cảm, dục vọng, ký hiệu (1)

Hôm trước tôi đã nói rằng năm 2018 sẽ là một năm của những trở lại; nhưng tôi nói còn chưa đủ :p vì năm 2018 còn là năm của các chuỗi. Chúng ta sẽ bắt đầu với "chuỗi Alain": ở riêng trường hợp Alain, đây vừa là một sự trở lại, lại cũng vừa là một chuỗi luôn.

Jan 31, 2018

1968 (7) Tết

Trước khi tiếp tục câu chuyện ở kia, tức là, cụ thể hơn, báo Nhân dân đã đăng những tin tức gì trong dịp Tết Mậu Thân 1968? (tương ứng với ngày hôm nay, 31 tháng Giêng, là mồng 2 Tết năm ấy):

+ đã hoàn thành bài báo của Heinrich Heine viết về xã hội Pháp năm 1832 (cuối cùng, Heine đã xử lý Lafayette ra sao?)
+ tiếp tục Nữ công tước de Langeais của Balzac (nàng công tước và chàng tướng quân làm những gì trong phòng boudoir của nàng? câu chuyện hoàn toàn có thể đặt tên là "Phong hóa phòng boudoir", và tất nhiên nếu là độc giả tốt, người ta sẽ nhớ ngay đến La Philosophie dans le boudoir của marquis de Sade)
+ tiếp tục cuốn sách về nước của Gaston Bachelard
+ tiếp tục Quán trọ Đỏ của Balzac (đã đến gần bước ngoặt của câu chuyện: Prosper Magnan đã làm gì trong cái đêm định mệnh ấy tại Quán trọ Đỏ trên đất Đức?)

Jan 30, 2018

Núp

Trong văn chương Pháp (điều này do Philippe Muray chỉ ra) chỉ có độc hai nhà văn luôn luôn được gọi bằng tên riêng (chứ không phải bằng họ tên đầy đủ, hoặc bằng họ): Rousseau và Nerval. Tức là khi nhắc đến Rousseau người ta sẽ hay nói "Jean-Jacques" (và ai cũng hiểu đó là Rousseau), khi nói đến Nerval người ta sẽ hay nói "Gérard" (và ai cũng hiểu đó là Nerval). Tại sao lại như thế? Điều này bắt nguồn từ sự cảm thương; ở Rousseau thì không rõ lắm, giải thích kỹ sẽ rất lằng nhằng, nhưng Nerval thì ta sẽ thấy ngay: đó là một con người viết ra một thơ ca đặc biệt mơ mộng (vì chúng ta đã bắt đầu đi sâu được vào Gaston Bachelard nên có thể nói rõ hơn: mơ mộng nervalien là mơ mộng mềm) và có một cái chết rất bí ẩn; người ta tìm thấy Nerval treo cổ trong một ngôi nhà rất hẻo lánh, cho đến nay đây vẫn chủ yếu được coi là một vụ tự sát, nhưng một số người bạn của Nerval (nhất là Baudelaire) nghĩ Nerval bị sát hại.

Jan 28, 2018

Nước

Các nhà nghiên cứu lý thuyết trong ngành nghiên cứu văn học ở Việt Nam có một nhầm lẫn rất lớn: tôi tin là tôi đã nhìn ra một nguyên nhân rất không nhỏ khiến không ít (thật ra tôi muốn nói tuyệt đại đa số, à mà thôi) nhà nghiên cứu văn học Việt Nam đi vào con đường lý thuyết (hoặc tưởng là lý thuyết; rất nhiều lúc cũng được gọi - cách gọi gây nhập nhằng to lớn, ta sẽ còn quay trở lại - là lý luận). Đấy, tại sao một số người lại "làm lý thuyết" (hay "làm lý luận")? bởi vì họ yêu thích suy nghĩ theo kiểu lý thuyết? bởi vì họ có thiên hướng trí năng ngả về phía lý thuyết? Không, chủ yếu đấy là bởi vì họ tưởng (và lâu dần có lẽ thực sự tin) là những gì họ nói, người ta không kiểm tra được.

Văn chương miền Nam: Viên Linh

Tiếp tục câu chuyện hôm trước:


Jan 26, 2018

XIX. Quán trọ Đỏ

Và, phái nồn ly, đã có cuốn sách của năm 2017. Như vậy là vẫn chưa quá rằm nhé, và còn lâu mới đến Tết :p

Sao cho trong ấm là số XVII, tại sao giờ đã đến số XIX rồi? Tôi nhầm lẫn, bởi vì mấy cái thứ số La Mã quá phức tạp chăng? Cũng có thể; nhưng nói cho đúng, số XVIII tôi quyết định để lại sau: XVIII đích xác là cột mốc báo hiệu tôi đã đến đúng một nửa chặng đường Balzac của riêng tôi.

Jan 25, 2018

Một bài báo

Trước tiên, đã chỉnh sửa chút ít "kỳ 1968" mới nhất (đã đến rất sát Tết Mậu Thân) (khi post nhiều hình ảnh quá dường như rất dễ xảy ra một số lỗi quái dị).

Khi nhìn vào quá khứ, dĩ nhiên một cái nhìn toàn cảnh là rất quan trọng, nó giúp ta thấy được nhiều ý nghĩa cùng một lúc (nhất là những gì rất khác nhau, không mấy tương hợp, kể cả các mâu thuẫn và nghịch lý), nhưng lại cũng có nhiều khi một cú tóm bắt chi tiết cũng nói lên không ít điều (và thường là những điều khác). Một bài báo có thể giúp ta hiểu không ít (chẳng hạn ở kia hoặc ở kia), kể cả một bài trả lời phỏng vấn (chẳng hạn ở kia, ở kiaở kia).

1968 (6) Mồng một Tết Mậu Thân là ngày 29 tháng Giêng dương lịch

Tiếp tục câu chuyện hôm trước: tại sao trước đây, mọi lần có phái viên của một tờ báo nào đó đến mời tôi cộng tác (rất rất nhiều lần), trong cuộc gặp đầu tiên, bao giờ mười lăm phút đầu tôi cũng hoàn toàn lơ đãng, không cần phải để ý đối phương đang nói gì? Đấy là vì, chỉ sau vài lần, tôi nhận ra, trong vòng mười lăm phút ấy, tất tần tật, bất kỳ ai, cũng sẽ nói điều sau đây: họ nói họ muốn tôi cộng tác với tờ báo của họ, vì họ muốn tờ báo của họ được sang lên. Ta đã biết, trong một xã hội bourgeois, người nào giàu (hoặc nghĩ mình giàu, và thường là tưởng mình giàu) ngay tức khắc nghĩ đến chuyện sang (xem ở kia). Trong một xã hội bourgeois, sang chính là định mệnh của giàu. Đồng thời là khát khao: nhà báo là những người nhạy cảm nhất với cái tinh thần này, ở họ điều này thể hiện rõ nhất so với mọi tầng lớp xã hội khác. Ta cứ để ý, nhà báo Việt Nam luôn luôn khoe họ quen người này người kia; ấy chính là vì bản năng hướng đến sự sang nơi họ lúc nào cũng hoạt động với công suất rất lớn. Kể cả khi sự thật là phần lớn tờ báo ở Việt Nam trả mức nhuận bút chừng hai ba trăm nghìn cho một bài báo, thì điều vừa nói vẫn cứ đúng, và càng đúng hơn.

Jan 22, 2018

Một vụ việc ám muội (lại tiếp nữa)

Tôi đã nhìn thấy khả năng khá chắc chắn :p rằng Một vụ việc ám muội (phần 1, phần 2, phần 3) sẽ là cuốn tiểu thuyết dài đầu tiên của Balzac mà tôi sẽ hoàn thành. Tôi biết là nhiều người nói rằng tôi là loại người không bao giờ làm xong cái gì; yên tâm, tôi không coi đó là nói xấu (dẫu là sau lưng hay không, mà đúng, toàn là sau lưng), vì đúng là ở tôi chẳng có một chút ý thức nào về "sự hoàn thành". Tôi không thấy hoàn thành thì có giá trị gì, và tôi cũng nghĩ chẳng có gì trên đời này hoàn thành. Những cái hoàn thành tức là hết nhúc nhích, tức là không hề tồn tại.

Jan 21, 2018

Cấu trúc thơ hiện đại

Tiếp tục mục "đọc lý thuyết", trước hết đã hoàn thành đầy đủ bài của Roger Caillois về Montesquieu (tiểu luận tuyệt đối cần thiết đối với Montesquieu, không chỉ nhìn thấy được Montesquieu trong đầy đủ tầm vóc - điều này rất khó - mà còn khiến ta hiểu tầm vóc Montesquieu còn khủng khiếp hơn nhiều), tiếp tục cuốn sách về không khí của Bachelard (đã bắt đầu vào chương thứ nhất: đây là một trong những chương sách lý thuyết đối với tôi trác tuyệt nhất trong tổng số những gì tôi từng đọc), và cũng tiếp tục bài báo năm 1832 của Heinrich Heine về tình hình chính trị Paris, về Lafayette, về quân chủ và cộng hòa, cũng như về cuisine và máy chém (tiếp tục địa hạt Balzac, tôi đã tìm ra ở Heine một cái nhìn soi sáng theo một cách khác hẳn phong hóa và xã hội Pháp quãng thời gian Cách mạng tháng Bảy; Balzac và Heine là bạn của nhau).

Jan 18, 2018

Béatrix (tiếp)

Số XV (cho ai không hiểu ngay: 15) trong Balzac của tôi là Béatrix; đối với tôi đây là một trong những kiệt tác lớn nhất của Balzac và của văn chương nói chung (phần đầu ở kia).

Béatrix cũng là cuốn tiểu thuyết có mở đầu balzacien hết mức: nếu ai còn nghi ngờ, tôi xin nói là sau Béatrix phần đầu, đúng 100 post sau tôi mới lại tiếp tục được. Và cho đến tận lúc này, mới xong phần về khung cảnh, và các nhân vật bắt đầu xuất hiện.

Jan 16, 2018

1968 (5): báo là báo và nhà báo là nhà báo

Theo một mạch mấy kỳ "1968" (danh sách cụ thể ở dưới), chắc chắn không thể có chuyện người nào đó không thấy là hiển nhiên: báo Nhân dân thì chống Mỹ. Cách đây một số năm, tôi viết bài cho chính tờ Nhân dân (trông tôi vậy thôi, khục khục), đó là khi tờ Nhân dân ra một phụ trương và mời tôi cộng tác. Tổng cộng cuối cùng tôi cũng chỉ viết vài bài, dẫu ban đầu bên đó hứa mở riêng cho tôi một chuyên mục hằng tuần (những bài đã đăng chẳng hạn ở kiaở kia; không có đến mười bài tính hết thảy đâu). Nhưng tôi cũng thở phào may mắn với chuyện không cộng tác lâu dài với bên đó, bởi khi nhận báo biếu tôi mới trố hết cả mắt: phụ trương ấy giống y sì không khác mảy may hình dạng tờ USA Today. Đúng, một thời thì chống Mỹ, nhưng rồi lại đến lúc lấy đúng hình dạng của tờ báo Mỹ to đùng như vậy: bất kỳ cái gì, chỉ cần đủ thời gian, thế nào cũng biết thành hài kịch hết, không có ngoại lệ. Tất nhiên, tôi chẳng muốn dây vào mấy chuyện như vậy.

Bachelard: không khí

Tiếp tục mục "đọc lý thuyết": đã tiếp tục tiểu luận của Roger Caillois về Montesquieu (đến đoạn cuối rồi, coi như là sắp hết).

Trong khi tiếp tục mục "đọc lý thuyết", tôi đã nghĩ cần phải chọn nhân vật nào. Sau Albert Béguin, Jean-Pierre Richard, Leo Spitzer, George Steiner, Jean Paulhan, Michel Foucault hay Roland Barthes, nên là ai? Tôi đã do dự giữa Jacques Lacan, Jacques Derrida, Paul de Man và Paul Ricoeur. Rồi tôi quyết định chọn Gaston Bachelard.

Jan 14, 2018

Dăm sách mới

Dưới đây là một số trong những quyển sách mà tôi nhận được trong thời gian vừa qua, từ tác giả, dịch giả, cơ sở xuất bản, qua "trung gian" etc., rất cảm ơn.


Jan 12, 2018

Nữ công tước de Langeais (tiếp)

Sau khi đã tiếp tục được công cuộc Balzac (với Sao cho trong ấm - đã sắp đầy đủ), ta quay trở lại với một số tác phẩm còn dở dang: không thể để cho độc giả được sung sướng lâu quá :p

Đồng thời, vì Nữ công tước de Langeais là cuốn tiểu thuyết có nhan đề mang tên một phụ nữ, ta tiếp tục luôn hai cuốn tiểu thuyết (đều dài) khác đều mang tên phụ nữ: Ursule Mirouët (Ursule đã thực sự xuất hiện sau khi khung cảnh cuộc sống tại thành phố Nemours được miêu tả kỹ càng, cùng cái xã hội vây quanh ông bác sĩ Minoret) và Béatrix (các nhân vật cũng đã bắt đầu xuất hiện).

Jan 10, 2018

Dostoievski: tiếp tục

Ngập ngừng, tôi định viết tiếp bài ở kia, rồi tôi lại thôi, chờ đợi tiếp. Chờ đợi cái gì thì tôi không rõ. Cuốn tiểu thuyết Thằng ngốc là một trong những gì gây choáng ngợp nhất mà Dostoievski từng viết, sự choáng ngợp bắt đầu từ dòng đầu tiên, khi đoàn tàu hỏa từ hướng Vacsava bắt đầu chạy vào địa phận Saint-Petersburg. Một cuốn tiểu thuyết Nga khác cũng mở đầu bằng đoàn tàu: Anna Karenina, nhưng tất nhiên cuốn sách ấy rất khác so với Thằng ngốc. Dostoievski đã đọc, dường như rất kỹ, Anna Karenina, và có ghi lại vài điều; chưa bao giờ Dostoievski và Tolstoy gặp nhau: họ từ chối gặp nhau.

Tôi cũng ngập ngừng, sau ba tập sách dày (xem ở kia), tức là đến 1864, mãi không quyết định được là có tiếp tục không.

Jan 9, 2018

1968 (4)

Tin tức đăng trên Nhân dân số ngày thứ Ba mồng 9 tháng Giêng năm 1968, theo tôi, có tầm quan trọng không nhỏ, nên tôi chụp lại gần như đầy đủ nội dung cả số báo.

Những ai theo dõi chuyên đề 1968 (tôi sắp mở rộng phạm vi, không chỉ gói gọn vào riêng một tờ Nhân dân), kỳ 1, kỳ 2, kỳ 3, chắc đều đã bắt đầu nắm bắt được bố cục, thậm chí maquette (ma-két) của tờ Nhân dân vào giai đoạn ấy.

Jan 8, 2018

1968 (3): Tết trồng cây

Trong "kỳ" lần trước, nếu ai để ý kỹ (chắc chẳng có ai) thì sẽ thấy, ở trang cuối, xuất hiện một cái tên tác giả: "Lê Bình". Nhân vật cùng tên hiện nay hóa ra chẳng có gì là đặc sắc; sự trùng tên khiến cho rất nhiều thứ mất hết vẻ độc đáo lẽ ra đã (có thể) có. Một ví dụ nữa: trên báo Nhân dân giai đoạn này, ta thấy có một tác giả tên là Hoàng Tuấn Nhã :p

Dưới đây là tóm lược tin tức của ngày 6 và ngày 7:

Jan 7, 2018

Trở lại với Khái Hưng

Tầm này năm ngoái, tôi viết bài "Đoạn cuối của Khái Hưng", đó là thời điểm tôi đi tới được với một sự nhìn nhận mà tôi nghĩ là tương đối đầy đủ về một quãng thời gian mà tôi gọi là "22 tháng cuối cùng của Khái Hưng". Lúc đó tôi nghĩ, và bây giờ tôi vẫn cho là đúng thế, câu chuyện về 22 tháng này có một ý nghĩa không nhỏ đối với không ít thứ.

Jan 5, 2018

1968 (2): Ngày 5 tháng Giêng

Vì từ lần trước đến lần này (tức là hôm nay), chúng ta đã bỏ qua ba ngày, cho nên tôi xin tóm lược nhanh những chuyện gì đã xảy ra ngày 2, ngày 3 và ngày 4 tháng Giêng (dương lịch) năm 1968.

Các đồng chí Mông Cổ (dẫn đầu đoàn sang thăm nước ta là đồng chí So-no-mưn Lúp-xan) tiếp tục là những nhân vật quan trọng của số 2: trên số này đăng diễn văn của đồng chí, đồng thời cũng đăng diễn văn từ đại diện của chủ nhà, đồng chí Nguyễn Duy Trinh.

Jan 2, 2018

Kẻ không tham chiến

Georges Simenon là một sự quay trở lại. Năm 2018 sẽ là một năm của những sự quay trở lại (như hôm qua chúng ta đã thấy, xem ở kia). Chuyến tàu định mệnh chính là định nghĩa cho thấy thế nào là một cuốn sách lớn với vỏ bọc bên ngoài là sự đơn sơ tuyệt đối. Một sự trở lại của nhân vật tầm cỡ Simenon, ngoài nhiều điều khác, gây ngay ra một pha quái đản kinh điển: vốn dĩ nó được ghi "thể loại" (trên bìa sau) khác hẳn, nhưng ở pha cuối cùng, một ai đó, chắc là thợ xếp chữ (nếu bây giờ trong nghề in còn tồn tại công việc này và danh hiệu này) đã đổi lại thành "Trinh thám" gì đó: chắc hẳn người thợ xếp chữ thấy Simenon thì hiển nhiên phải là "trinh thám" (thật ra người ấy đã không hề sai), nhưng cũng cần phải nói rằng sẽ thực sự tai hại khi thợ sắp chữ lại quá hiểu biết văn chương. Ngay tiếp sau đây, rất sớm, sẽ tiếp tục có thêm một tiểu thuyết nữa của Simenon, lần này là một tác phẩm chưa bao giờ xuất hiện trong tiếng Việt: La Vérité sur Bébé Donge. Dưới đây là bài viết về Chuyến tàu định mệnh của anh Nguyễn Chí Hoan


Kẻ không tham chiến