Sep 7, 2014

Saigon-Hanoi

Hai nơi ấy không chỉ khác nhau về cách gọi các thứ quả (à quên trái cây) (“roi” và “mận”) hay các thứ lá (“bạc hà” và “dọc mùng”). Mà hai nơi ấy còn không nhất trí trong cách gọi một đối tượng trừu tượng hơn.

“Thương” không phải là “yêu” nhưng mà “thương” lại là “yêu”.

Trong óc một người trai (hí hí) Hà Nội, khi được một cô gái Sài Gòn nói “Em thương anh” thì đầu tiên nổi lên một sự chột dạ: sao mình làm từng ấy thứ thiết tha trìu mến có khả năng làm rung động cả một con bò rất to, mà cuối cùng lại chỉ chuốc về một lòng thương hại. Sau chột dạ thì dĩ nhiên cũng sẽ hiểu ra thôi, nhưng ai dám chắc khi ăn quả “mận” ở Sài Gòn, người Hà Nội không thấy quả thật thứ quả ấy lẫn vị cả quả roi lẫn quả mận (Bây giờ mùa hoa roi/Trắng một vùng Quảng Bá).

Ai biết lòng ai thương ai có đồng nghĩa với yêu. Đọc một bức thư (à quên email) ở cuối có chữ “Love” thì cũng đâu có đồng nghĩa với sau đó cứ đến gặp người viết bức thư ấy mà thoải mái have sex (à quên make love).

Hai cương vực là hai hơi thở, hai cách hiểu là hai vực thẳm.

Mối tình Sài Gòn của tôi năm ấy lỡ dở cũng chỉ vì cương giới ngôn ngữ quá lờ mờ lởm khởm, đường phân chia mơ hồ quỷ quyệt.

Lòng đầy hưng phấn với viễn cảnh sẽ được make love (à quên have sex) với nhau vì tình cờ ở cùng một nơi xa cách hẳn khỏi thông thường nhạt nhẽo, cô ấy và tôi xa xỉ dành hẳn cho nhau hẳn mấy cuộc điện thoại, thay vì chỉ nhí nhách cảm tình và lén lút nồng nàn qua chat chit như thường lệ. Cuộc tình nào cũng cần được nuôi dưỡng bởi những nổi lửa lên của xa rời cảnh trí quen thuộc, cắt đứt với bồn rửa mặt ta đứng trước để đánh răng mỗi sáng, và đoạn tuyệt với trăm nghìn thói quen lệ thuộc vào địa hình nơi ở quen.

Cho đến lúc không thể còn trì hoãn được phải rời nơi thiên đường hão huyền ấy chúng tôi mới thực sự chấp nhận được rằng mọi hò hẹn đã không dẫn đến được cái giường chỉ vì đã không thực sự hiểu được nhau chính vào cái lúc đã có thể thoải mái nói chuyện qua điện thoại.

Ra đến sân bay, sau bao sầu khổ bẽ bàng đơn chiếc, còn một việc tôi phải làm nốt: vào phòng vệ sinh lén vứt hộp Durex còn nguyên chưa dùng đến.

(đây là phần tiếp theo, phần 1 ở đây, phần 2 ở đây)

7 comments:

  1. Sáng chủ nhật đọc bài này chết cười, toàn make love, have sex với lại Durex mà vẫn nghe lởm khởm một cách hàn lâm, =)))))). Cuối tuần vui anh nhé.

    ReplyDelete
  2. " vào phòng vệ sinh lén vứt hộp Durex còn nguyên": cánh đồng hoang quá! Ngoài lề: mặc dù theo BBC thì Durex ở ta khoảng 50% là dởm thì cũng nên chọn và giữ lại nửa không dởm chứ

    ReplyDelete
  3. ồi ôi, ko biết mọi người thế nào chứ nhiều doạn em cứ phải tự phân tích chủ, vị, ngắt câu ... mãi mới hiẻu được. Nội dung thì tếu mà anh cứ bắt người ta đọc như đọc tác phẩm dịch từ tác phẩm kinh điển ý, phục anh quá :D, cực kỳ mong chờ các phần tiếp theo, hí hí

    ReplyDelete
  4. vậy cuối cùng có được have sex không mà dạo này thấy anh phí phạm bcs quá he he

    ReplyDelete
  5. Suốt mấy năm mà vẫn phải vứt bcs, thì cũng dễ hiểu thôi những 1735 km cơ mà, có cái bcs nào dài như thế đâu :D em rất cảm thông với bác

    ReplyDelete
  6. nhiều đoạn em vẫn phải ngồi suy nghĩ và đọc từng từ mới hiểu được

    ReplyDelete