Showing posts with label eliot. Show all posts
Showing posts with label eliot. Show all posts

Apr 5, 2021

cruel

April is the cruelest month


"Privation has consequences we cannot foresee or gauge accurately."

(George Steiner, My Unwritten Books)

Oct 18, 2012

Christopher Isherwood




A Single Man của Christopher Isherwood.

Các bạn gay mua sách này đi, về một ngày của một người đồng tính, George, sau khi bạn tình lâu năm tên là Jim qua đời.

Đùa thế thôi, Isherwood là một nhà văn lớn, quy giản vào văn học đồng tính thì quá dở hơi. Nhìn cái tên Isherwood lại nhớ đến những trang TLS dày đặc chữ, khai thác cả đến mối quan hệ bạn bè giữa Isherwood và những người như Aldous Huxley hay Truman Capote.

Christopher Isherwood là người Anh nhưng sống bên Mỹ, nhập quốc tịch Mỹ, nghĩa là ngược hẳn lại với những người Mỹ nhưng lại sang sống ở Anh và có khi nhập luôn quốc tịch Anh như Henry James, Ezra Pound và T. S. Eliot.

Bản tiếng Việt trích vài đoạn của Anthony Burgess về văn chương Isherwood. Burgess là tác giả cuốn tiểu thuyết lừng danh A Clockwork Orange nhưng sau này sẽ rất bất mãn vì quyển này được Stanley Kubrick dựng thành phim thành công quá, xóa mờ cả những tác phẩm khác của ông.

George tỉnh dậy và cố hết sức để nhập lại vào cuộc sống của mình, cuộc sống thiếu Jim. Và tất nhiên cái ngày duy nhất của Người cô độc tràn ngập ký ức:

"Hình dung hai con người, sống cùng nhau ngày qua ngày, tháng đoạn tháng, năm tiếp năm, trong một khoảng không gian nhỏ hẹp, khuỷu tay chạm khuỷu tay khi đứng nấu nướng bên bếp lò, ép vào nhau trong những bậc thang chật chội, cùng đứng cạo râu trước tấm gương nhỏ trong phòng tắm, không ngừng đụng chạm, huých đẩy vào thân thể của nhau vô tình hay hữu ý, với tràn đầy nhục dục, mạnh bạo, ngượng ngùng và nóng vội..."

Ngay đầu truyện, Isherwood đã trích dẫn John Ruskin. Ruskin là một trong mấy nguồn trích dẫn lớn nhất của các nhà văn Anh-Mỹ hồi xưa, cùng Walter Pater và Oscar Wilde - tràn ngập thông thái và tinh quái, và duy mỹ. Paul Theroux cũng nhắc ngay đến Ruskin, sau Graham Greene. Ruskin là một trong những ảnh hưởng bên ngoài mạnh nhất vào Marcel Proust, thậm chí Proust còn dịch cả một tác phẩm của Ruskin từ tiếng Anh sang tiếng Pháp. Ngày nay Ruskin và Pater đã bị lãng quên nhiều.

Đây hình như là quyển sách đầu tiên của Công ty Cổ phần Sách Trẻ, một công ty sách mới toanh, thậm chí còn chưa kịp mở trang web. Người dịch Người cô độc là Trần Nguyên, và theo giới thiệu trên sách thì sắp tới sẽ có luôn thêm ba tác phẩm nữa của Isherwood. Nín thở chờ đợi: Goodbye to Berlin, The World in the EveningPrater Violet.

Chúc các bạn không thuận buồm xuôi gió :) Đây là một câu lan truyền trong giới xuất bản tại Việt Nam lâu nay: in sách ba mươi năm mà không bị cấm quyển nào thì đúng là chẳng ra gì :p


Mr Orthofer biết có nhiều bạn Việt Nam đọc blog của bác ấy hay sao mà dạo này review nhiều quyển liên quan đến Việt Nam ghê :p Đây là về Ru của Kim Thúy. Say something about Linda Lê pls :))

Apr 12, 2009

Orhan Pamuk: Ngài Flaubert, đó là tôi!

Orhan Pamuk là một nhà văn lớn, điều đó không phải bàn cãi, nhưng ông còn lớn hơn danh hiệu “nhà văn lớn” một chút nữa. Pamuk thuộc vào nhóm rất nhỏ các nhà văn đồng thời là nhà viết tiểu luận xuất sắc, cái nhóm gồm những người như Eliot, Borges, Gracq hay Coetzee. Tập tiểu luận của Pamuk in gần đây với nhan đề dịch sang tiếng Anh Other Colors (Những màu sắc khác) cho thấy tài năng ấy ở dạng thuần khiết nhất. Diễn từ nhận giải Nobel của ông (2006), “Chiếc vali của cha tôi” (bản tiếng Việt của Trần Tiễn Cao Đăng trên Vietnamnet) cũng để lộ chiều sâu tư tưởng và vẻ đẹp của suy tư ở Pamuk. Mới hơn một tuần trước, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ lại có dịp chứng tỏ đẳng cấp tại lĩnh vực này nhân dịp được Đại học Rouen (Pháp) trao bằng tiến sĩ danh dự, trong một bài phát biểu-tiểu luận mang một cái tên đầy ý nghĩa: “Ngài Flaubert, đó là tôi!” (Monsieur Flaubert, c’est moi!)

Rouen là một thành phố nhỏ vùng Normandie, quê hương của Flaubert nhưng cũng là quê hương của một tác gia kiệt xuất nữa, nhà viết kịch Corneille. Maupassant cũng đã từng trải qua một phần tuổi trẻ mình ở nơi đây (việc Maupassant thân thiết với Flaubert và thường xuyên đến Croisset thăm người thầy tinh thần của mình đã khiến nảy sinh lời đồn đại cho rằng ông chính là con trai của Flaubert, nhưng điều này hoàn toàn không có căn cứ xác thực). Nhưng Rouen, đặc biệt là địa danh ven Rouen mang tên Croisset, gắn chặt với tên tuổi của Flaubert, người có biệt danh “con gấu Croisset”. Đến nơi đây nhận bằng tiến sĩ danh dự, Pamuk đã hết sức khéo léo khi chọn đề tài cho bài phát biểu đọc trước các giáo sư và sinh viên Đại học Rouen là tác giả tiểu thuyết Madame Bovary.