Feb 12, 2015

Đinh Hùng

Đinh Hùng có lẽ là nhà thơ Việt Nam khó bình luận nhất.


Trông thấy ta, cả cõi đời kinh hãi
Dòng sông con nép cạnh núi biên thùy
Đường châu thành quằn quại dưới chân đi
Xao động hết loài cỏ hoa đồng nội
Người và vật nhìn ta không dám nói
Chân lảng xa, từng cặp mắt e dè
Ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng ngựa xe
Nhìn theo mãi đến khi đời lánh cả
Và ta thấy hiện nguyên lòng sơn dã
Cảnh sắc này bỗng nhuộm máu tà dương
Ta xót thương, ta căm giận, hung cuồng
Ta gầm thét, rung mấy trời thế sự
Rồi dữ tợn, ta vùng đi khắp xứ
Nắm hai vai người tục khách qua đường
Lòng lạ lùng tìm ảnh với tìm hương
Nhưng lẫn lộn chỉ thấy màu xiêm áo
Trán thì phẳng - ôi đâu là kiêu ngạo
Đâu hồn nhiên trên nét vẽ râu mày
Ta ghì người tắt thở ở trong tay
Miệng quát hỏi: có phải ngươi là bạn
Ôi ngơ ngác một lũ người vong bản
Mất tinh thần từ những thuở xa xôi

6 comments:

  1. Không liên quan nhưng hôm trước em có gửi thư vào Gmail của anh, anh check đi nhé, chả biết có bị rơi vào thùng spam không nữa ạ :P

    ReplyDelete
  2. Ôi, Đinh Hùng! cũng "căm giận hung cuồng" như con hổ Thế Lữ nhưng có phần ghê gớm hơn nhiều nhẩy:))

    ReplyDelete
    Replies
    1. chả giống Thế Lữ tí nào

      Delete
    2. đâu, cháu có bảo giống Thế Lữ đâu, chỉ giống chỗ...con-hổ cô- đơn. Nhưng con kia thì bị nhốt trong vườn bách thú, đỡ nguy hiểm hơn. Còn con này tự do nên khi căm giận lả "vùng đi khắp xứ" làm "cả cõi đời kinh hãi"

      Delete
    3. vẫn chả giống tí nào cả

      Delete
    4. Dạ. Đinh Hùng và Thế Lữ xét ở nhiều khía cạnh, con người, giọng thơ, cảm xúc, hoàn cảnh ra đời, ,... chả giống tí nào. Nhưng khi cháu đọc đoạn thơ trên tự nhiên nhớ ngay tới Nhớ rừng (có lẽ cả hai bài cháu đọc lúc đang chán đời, cảm thấy bị bỏ rơi, cô độc chăng)

      Delete