Jun 7, 2010

DOI LY không bao giờ có thật

Khi nào thì ta thấy buồn cười? Nhiều câu trả lời khả dĩ, nhưng theo tôi có câu trả lời này hơi trái khoáy: khi ta có hiểu biết. Kích thước tri thức của chủ nghĩa hậu hiện đại có một vương vấn ở khía cạnh này; làm thế nào mà một cái nhại, một cái đùa, một cái mỉa, một cái giễu, một cái đạo (văn), một cái liếc (mắt đưa tình) có thể trụ vững được? là vì độc giả hiểu biết tìm ra nghĩa trong đó.

Hình như ý tưởng về cái cười đòi hỏi hiểu biết này Henri Bergson đã nói đến trong cuốn Le Rire (Cái cười). Mấy hôm trước có bác Cá Sấu Hoa Cà vào comment trong blog này tôi mới biết ngoài những bản dịch của linh mục Cao Văn Luận thì Le Rire cũng đã được Phạm Xuân Đổ dịch, nhan đề là Tiếng cười. Tôi cũng chưa bao giờ thực sự đọc Bergson, vì hình như Bergson thuộc vào các tác giả mà Calvino nói tới, những người "kinh điển" đến mức ai cũng tưởng chừng như mình đã đọc rồi mặc dù chưa đọc bao giờ. Cứ đọc Proust mãi rồi ta cứ tưởng đâu mình rành Bergson lắm :)

Nếu không được báo trước, hoặc nếu không phải một người quen đọc, chẳng hạn như một anh thợ nề người Pháp một buổi trưa ngồi mát chẳng biết làm gì vớ được ở góc tường một quyển sách ai đó bỏ quên, tên là La Disparition của Georges Perec, rất có thể anh thợ nề sẽ đọc nó, biết nó nói gì, cảm thấy có cái gì đó là lạ nhưng không rõ là cái gì. Có thể mãi sau này, không bao giờ, anh thợ nề biết được rằng cuốn sách ấy không có một chữ "e" nào. Thiếu hiểu biết không gây ra một thảm họa nào đáng kể, nhưng nếu xét về độ hiểu thấu, thì tổn thất thật là nặng nề.

"DOI LY KHÔNG BAO GIỜ CÓ THẬT" là câu thơ rút từ bài "Lời hứa của Doi Ly" trong tập gần đây nhất, ấn phẩm gần đây nhất của NXB Giấy Vụn, Khi kẻ thù ta buồn ngủ (nếu Trại súc vật còn chưa in xong).

Tôi đã có lần nói trong Mở Miệng, Bùi Chát là người có phẩm chất thi sĩ lớn nhất (rất chi là hy vọng Lý Đợi không phật lòng vì câu nói đó), nhưng Lý Đợi mới là nguồn cảm hứng cho sự hài hước. Trong tập thơ này, có những bài thực sự khi đọc tôi phải lăn ra cười, như bài "Nhân đi massage, gặp nữ lưu hào kiệt". Toàn văn tập thơ này có thể dễ dàng tìm, nên thôi đỡ phải trích dẫn mất công :) Điều này có thể là tôi không giống ai, nhưng thực sự với tôi hài hước là một phẩm chất.

* Thế tại sao câu "DOI LY không bao giờ có thật" lại buồn cười? Là vì nó nhại tên tập sách cực kỳ nổi tiếng trước 75 tại Sài Gòn của thần đồng, lớn lên thì thành thiên tài, Phạm Công Thiện: Mặt trời không bao giờ có thực.

Dù rằng tập Khi kẻ thù ta buồn ngủ này cay đắng hơn người ta có thể tưởng.

+ Tối qua đã nhận được sách bác Quý tặng. Đổi chác có khác, hiệu quả thật :d

55 comments:

  1. hài hước xứng đáng là phẩm chất quá đi chứ, ko có tinh thần hài hước và nhạo (kể cả chính bản thân mình) thì thật khó có thể rộng mở tiếp thu cái mới! Bài Massage này em đọc cũng cười, mà đau quá! (Z)

    ReplyDelete
  2. Trại Súc Vật in xong từ mấy tuần rồi mà. Rất đẹp, giấy cũng vàng như mọi khi.
    H.

    ReplyDelete
  3. đắng đến tỉnh cả người :)

    ReplyDelete
  4. Nghe Nhị Linh quảng cáo thiên tài PCT, chị phải wiki vội xem ông ấy làm cái gì thì thấy rất buồn cười.

    Hình như có vài bài viết của ông ây trên talawas, để lúc nào đó sẽ xem, giờ chị phải đi đã.

    ====================================
    Tư tưởng

    Phạm Công Thiện không coi mình là một triết gia, dù mọi người vẫn gọi ông với chức danh đó. Trên ngòi bút của mình, ông đã phủ nhận tất cả các triết gia: "Ngay đến Heraclite, Parmenide và Empédocle, bây giờ tao còn xem thường, tao coi ba tên ấy như là ba tên thủ phạm của nền văn minh hiện đại, chưa nói đến Socrate, đó là một tên ngu dại nhất mà ta đã gặp trong đời sống tâm linh của ta". Ông coi những nghệ sĩ như Goethe, Dante như những thằng hề ngu xuẩn. Và đối với Sartre, Beauvoir: "Nếu họ muốn xin gặp tao, tao sẽ không cho gặp mà còn chửi vào mặt họ". Về thiền tông: "Tao đã gửi thiền tông vào một phong bì tối khẩn đề địa chỉ của bất cứ ngôi chùa nào trên thế giới". Về dạy học và các văn sĩ cùng thời: thời gian tao học ở Hoa Kỳ, tao đã bỏ học vì tao thấy những trường đại học mà tao học như Yale, Columbia chỉ toàn là nơi sản xuất những thằng ngu xuẩn, ngay đến giáo sư của tao chỉ là những thằng ngu xuẩn nhất đời, tao có thể dạy họ hơn là họ dạy tao...Bây giờ nếu có Phật Thích Ca hay Chúa Giê Su hiện ra đứng giảng trước mặt tao, tao cũng không nghe theo nữa. Tao là học trò của tao và chỉ có tao làm thầy cho tao. Tao không muốn làm thầy ai hết và cũng không để ai làm thầy tao. Còn các văn sĩ ở Sài Gòn, đọc các bài thơ của các anh, tôi thấy ngay sự nghèo nàn của tâm hồn anh, sự quờ quạng lúng túng, sự lặp đi lặp lại vô ý thức hay có ý hức: trí thức "mười lăm xu", ái quốc nhân đạo "ba mươi lăm xu", triết lý tôn giáo "bốn mươi lăm xu".[5]

    Ngoài ra cũng có thể nhắc đến những quan niệm của ông về tiếng Việt: "Không cần phải đọc Platon, Aristote, Kant, Hegel hay Karl Marx, không cần phải đọc Khổng Tử và Lão Tử, không cần phải đọc Upanishads và Bhagavad Gita, chúng ta chỉ cần đọc lại ngôn ngữ Việt Nam và nói lại tiếng Việt Nam và bỗng nhiên nhìn thấy rằng tất cả đạo lý triết lý cao siêu nhất của nhân loại đã nằm sẵn trong vài ba tiếng Việt đơn sơ như CON và CÁI, như CHAY, CHÁY, CHÀY, CHẢY, CHẠY và còn biết bao nhiêu điều đáng suy nghĩ khác mà chúng ta đã bỏ quên một cách ngu xuẩn.” [6]

    ReplyDelete
  5. Nói chung các bác nhà mình vẫn phải hướng đến xuất bản quốc tế. Bởi vì PCT thì không rõ, nhưng nhiều người khác, chị đọc thì thấy nhiều khi viết ra những bài rất hay nhưng thực ra những chỗ hay đều là lấy tư tưởng của bọn khác, bôi phết văn chương vào và giấu source đi thôi.

    ReplyDelete
  6. Dear NKD, including Phạm Công Thiện, so please stop idolizing his shits. Mở Miệng is a big joke. You guys, please stop being so retarded

    a passer by

    ReplyDelete
  7. Chị em nào lấy phải thằng chồng như Nhị Linh chắc cũng thiệt thòi, suốt ngày cắm đầu vào những quyển sách chẳng ai quan tâm, suốt ngày viết những điều chẳng ai biết vì quá khó hiểu. Chắc vì thế mà ít có thời gian làm tình, kiếm tiền, chăm sóc vợ con.

    Bọn văn chương, tuyền lũ ăn hại.

    ReplyDelete
  8. ui xời ơi lâu lắm mới vớ được câu chửi hay như thế này

    có không hiểu được thì tôi cũng thông cảm với quả IQ bình xịt cứu hỏa thôi, thông cảm lắm í, chã có absolutely vấn đề gì cả, not my problem

    ReplyDelete
  9. Đúng là chỉ có "văn hóa Hà Nội" mới có một anh trí thức viết một câu "ui xời ơi lâu lắm mới vớ được câu chửi hay như thế này"

    ReplyDelete
  10. thế chú Ano này thuộc văn hóa gì mà đi chửi lung tung người khác thế? Thái Lan vàng đỏ hay Myanmar máu lửa hay Bolsa hoa vẫn nở trên đường quê hương?

    don't be shy, feel free to exhibit your stupidity

    ReplyDelete
  11. chị KD: chị không để ý chỗ em nói về "buồn cười" à? anyway, PCT là một hiện tượng hi hữu rất thú vị nếu nhìn từ góc độ lịch sử, chị cũng có thể gặp ông ấy đấy, hình như vẫn đang sống ở Houston

    ReplyDelete
  12. Cái cười cuả Dịch giảJun 8, 2010, 10:55:00 AM

    NL nói: "Trong tập thơ này, có những bài thực sự khi đọc tôi phải lăn ra cười, như bài "Nhân đi massage, gặp nữ lưu hào kiệt"… Thì ra, bác Nhị cười vì một bài thơ như dưới đây… Bê vào luôn đây, cho mọi người cùng "thưởng thức" Cái Cười Cuả Thánh Nhân" nhé. Việt Nam có truyện Đêm Thánh Nhân viết hay, nay được đọc thêm entry "Ngày Dịch Giả". Bạn Nhị xả stress như vậy cũng… "thường" thôi.


    NHÂN ĐI MASSAGE, GẶP NỮ LƯU HÀO KIỆT
+ tặng Thuý Kiều ở quán T.M…
    Tôi hỏi em tên gì?
- Em trả lời: Diễm Phượng Thu Hồng Nga Mai Kiều Vân… anh thích tên nào cũng được
    Em nhiêu tuổi?
- Mười sáu mười bảy, mười chín đôi mươi… anh thích bao nhiêu em cũng chiều
    Quê đâu?
- Đương nhiên miền Tây, dù thực chất em dân Hà Nội
    Cá tính?
- Yêu âm nhạc, ghét thể thao, thích thẳng thắn, sợ cô đơn
    Tình trạng gia đình?
- Độc thân, vui tính, ở trọ, nhưng có bé trai 3 tuổi
    Nghề nghiệp?
- Tên khai thuế: Nhân viên phục hồi sức khoẻ, có cấp thẻ hành nghề
- Tên thường gọi: Chuyên viên massage
- Tên giang hồ: Mỹ nữ thổi kèn
    Kinh nghiệm?
- Kỷ lục 8 năm trong nghề và không ăn lương, chỉ nhận tiền boa
    Thành tích?
- Mỗi ngày thổi 8 “thằng nhỏ”, dài ngắn, to thon, mau lâu, hôi thơm đều có
- Mỗi tháng trung bình 200, nhân cho 8 năm sẽ rõ đẳng cấp
    Nỗi sợ?
- Lấy chồng! Vì không biết sống sao với một “con chim”
- Tuy nhiên, để chống lại cô đơn và tuổi xế chiều, có thể test trước khi lấy
    Vấp váp?
- Gặp người quá lâu ra, say rượu, bệnh hoạn… và không cho tiền boa
    Ước mơ?
- Kiếm chút tiền kha khá và chuyển nghề uốn tóc
- Nếu thuận tiện, sẽ đăng ký sách kỷ lục thế giới về số lần thổi “saxô”
- Đặc biệt, khi lớn lên con trai mình đừng hỏi những câu ngớ ngẩn như vầy
    Điều cuối cùng muốn nói?
- Số điện thoại của anh?
- Và bữa nay anh boa em bao nhiêu?
    Cảm ơn em, tôi đã rõ!
Mà rõ cái gì nhỉ?

    ReplyDelete
  13. 200 x 12 x 8 = 19,200. Đúng là đẳng cấp thiệt.
    Bài thơ đọc rất thú và mắc cười.

    ReplyDelete
  14. tôi thì tôi lại thấy "Đêm thánh nhân" (mới in lại dưới cái tên "Ngày hoàng đạo") của Nguyễn Đình Chính chả có cái quái gì hay cả

    Trương Vĩnh Cần chả ra cái khỉ gì cả

    ReplyDelete
  15. nói hộ Quý có đổi bộ sách lấy cuốn "Hà Nội trong mắt tôi" của PXĐ không ?

    ReplyDelete
  16. chuối nhỉ, tự dưng mang Đêm thánh nhân quăng vào đây làm quái gì? (Z)

    ReplyDelete
  17. Nhiều Ano quá, đây chính là Ano có bài post chửi đầu tiên, 2 bài tiếp theo là của Ano khác.

    Đọc blog đồng chí Nhị Linh, thấy leng keng leng keng. Toàn tên tây tên tàu, chẳng qua là khoe mẽ với thiên hạ ta đây biết nhiều kiểu múa gậy vườn hoang, chứ chả có cái khỉ gì mới.

    Chán bỏ mợ.

    ReplyDelete
  18. đtn hay đổi tên thành nhđ cũng chỉ là shitty không đáng để bàn, phí thời gian để đọc một quyển như vậy. chẳng qua anh nđc hay thích hoắng thôi.

    ReplyDelete
  19. hôm nay giời mát có rịu không mất tiền tôi dễ tính, chẳng xóa cái comment nào, cứ để xem cái sự ridiculous, stupid của các bác đạt được đến trình độ nào

    ReplyDelete
  20. à, đọc bài massage của LĐ, nếu nhớ dân Quảng Nam-Đà Nẵng gọi cái vụ này là "âm nhoọc, âm nhoọc" thì sẽ còn thấy buồn cười gấp bội

    ReplyDelete
  21. Chi gap ong ay lam cai no gi co chu. Chi chi quan tam den giai tre thoi, he he. :-)

    ReplyDelete
  22. hì, PCT là tác giả hai câu: "Mưa chiều thứ Bảy tôi về muộn/Cây khế đồi cao trổ hết bông" hơi bị hay của nó đấy :) sinh năm 1940, tu, rồi hoàn tục, bao nhiêu là vợ là con, profile thế mà chị nỡ chê à :d có khi còn hơn giai trẻ ối của nó

    ReplyDelete
  23. haha madame Nhất Nương nhanh tay ghê, vừa post ngay "Ngày sanh của rắn" lên gio-o rồi này:

    http://www.gio-o.com/ThoTinhMienNam1975PhamCongThien.htm

    ReplyDelete
  24. Gì mà đòi bịt mồm người khác thế hả bác.

    "Cứ để xem cái sự ridiculous, stupid". Chúng cháu không hiểu tại sao một dịch giả lại thiếu vốn tiếng Việt tới mức phải đệm tiếng Anh vào. Mà đệm cũng sai, vì đã "sự" thì danh từ, đằng này " ridiculous" và "stupid" đều là danh từ. Cái này dân ta gọi là dốt mà bày đặt nói chữ.

    Nếu như dịch giả giỏi tiếng Việt nhưng vẫn đệm tiếng Anh vào thì nhục nhã cho một dịch giả quá. Viết thì viết hẳn tiếng Anh hoặc tiếng Việt đi, việc tró gì phải dị hợm thế.

    ReplyDelete
  25. ridiculous và stupid là tính từ

    ReplyDelete
  26. ừa, không chỉ thiếu cái đó, thiếu gì cái khác nữa, cứ gâu gâu đi cho vui

    ReplyDelete
  27. Nhị Linh sắp tới có đăng đàn diễn thuyết, tọa đàm ở đâu không? Đang ở Hà nội à? Dạo này còn đẹp trai như cái hồi đám cưới thằng GM không?? Hay là ngoại tứ tuần rồi cho nên là :-)

    ReplyDelete
  28. em bỏ hết, bỏ tiệt mấy vụ đó rồi, chán

    vừng, em lúc nào chả đẹp giai

    ít nhất là hơn GM :ddd

    mỗi tội bụng phệ đầu hói và cười không còn ngây thơ nữa huhu

    ReplyDelete
  29. Bác Nhị Linh ơi, bác có link nào đăng cuốn Max and the Cats không? Em muốn đọc nó nhưng mà tìm mãi trên mạng hoài không thấy. Mà đặt sách ở nước ngoài thì em không có một khái niệm gì hết. Em đội ơn bác.

    ReplyDelete
  30. chịu, mấy khoản e-book này mấy bác hay vào đây giỏi lắm, bác chịu khó chờ xem có ai biết không, tôi thì mù tịt

    ReplyDelete
  31. Chị vừa xem qua mấy bài. PCT có tài thật đấy chứ. Triết lý của ông ý hay hơn Lương Kim Định. Nhiều ý tưởng mà diễn đạt rất thoát ý, đọc hấp dẫn. Thơ cũng hay mà chửi cũng hay. Hiếm có bác nào chửi ngoa ngôn mà vẫn thấy dễ chấp nhận như vậy.

    ReplyDelete
  32. hình như tlw cũng có "Ý thức mới trong văn nghệ và triết học" đấy, chị đọc đi, "Ecce Homo" của Nietzsche ông ấy dịch, liên một đống nữa, nhiều thứ lắm, thần đồng của Vạn Hạnh ngày xưa mà

    ReplyDelete
  33. Scorpions - Yellow RavenJun 8, 2010, 10:25:00 PM

    Mấy hôm nay bạn Nhị Linh cứ nhắn nhe hoài về "âm nhạc", "các nhà nghiên cứ âm nhạc" hoài, có ấm ức điều gì hay không? Tôi thấy có bài cuả bác TinVăn trên VOA, tuy bị phản đối nhưng theo tôi thì nó hay. Ít người "trí thức Miền Nam" nào thích nhạc lính, họ chê sến, nhưng bác ấy yêu, và yêu rất mặn mà, thật lòng, không qúi sao? Tôi chẳng phải lính tráng, chỉ thích những kẻ sống chân thành với cảm xúc cuả mình, mà cảm xúc cuả con người thì ít khi liên hệ gì tới chính trị, tư tưởng và ba cái trò chữ nghiã... Làm tôi nhớ đến bản nhạc:
    http://www.youtube.com/watch?v=YCOaCKYlKBI&feature=related

    ReplyDelete
  34. mình không có thời gian bấm vào mấy cái link nhạc bao giờ

    tại sao lại cứ phải là ấm ức?

    ReplyDelete
  35. Ông này bình luận văn chương và triết học rất hay. Nhưng để làm triết gia thì quả thật không đúng, bởi triết gia thì phải có tư tưởng riêng.

    Nhưng như thế cũng là 1 dạng thiên tài. Ông này uyên bác quá. Đọc là thấy công lực cao. LKĐ thì tù mù, lảm nhảm, tối tăm.


    Chị download cái Ecc Homo nhưng đang chưa mở được.

    ReplyDelete
  36. @chịNKD: thần tượng của lòng em đấy ạ. Sau này em gặp nhiều người cùng thời PCT, ai cũng hậm hực vì ko hiểu sao Thiện lại có một lượng fan đông đảo đến vậy :-))) Đối với em, ông có những câu thơ xuất thần và ám ảnh. Em nhìn ông ở khía cạnh người viết (thơ, tùy bút, bình luận triết học,...) hơn là một triết gia. Những bài thơ của ông cho Hương cũng hay kinh khủng! (Z)

    ReplyDelete
  37. PCT không làm triết gia được vì có quá nhiều tư tưởng riêng chứ không phải vì không có tư tưởng riêng :))

    ReplyDelete
  38. Bác Gió-O giới thiệu Phạm Công Thiện thì dễ làm quá, còn bạn Nhị có muốn nói gì thì cũng chắc chắn sẽ bị hiểu lầm thôi. Khó lắm, khi người ta không thể nói một cách dễ dàng và thoải mái. Chê PCT cũng rất dễ, hiểu hết cái cốt lỏi những gì ông ta muốn nói đằng sau cái cách trình bày rối rắm ấy mới đáng nói. Sau 75 khi tôi chưa đầy 20 tuổi các bác đọc nhiều đã khuyên tôi nên đọc "Ý thức Mơi", tôi bị dội ngược. Khi già rồi, khi hiểu thêm về đất nước mình - dĩ nhiên không phải đau đáu như nữ sĩ Lê Thị Diễm Thúy - tôi hiểu rằng, ông ta nói đúng. Detox and Cleansing rất cần cho tâm thức cuả người Việt mình. Bè phái, ý thức hệ, tôn giáo, vùng miền, trình độ, đẳng cấp... đã làm cho con người Việt Nam xơ cứng trong một cái khuông không thoát được. Đó là một dịp qúi báu cho các cường quốc lợi dụng để phân rẻ dân tộc Việt và thủ lợi. Nói không sao hết, xin nhường lại cho các học giả.

    ReplyDelete
  39. rất cám ơn bác

    "đau đáu như nữ sĩ Lê Thị Diễm Thúy" :d cái đó chắc báo chí nhét vào mồm thôi, chứ làm gì đến nỗi

    ReplyDelete
  40. "Báo chí nhét vào mồm thôi"? Ui ui... vậy họ nhét bất kỳ thứ gì cũng phải chịu nhỉ? Ghê thật. ;-)

    ReplyDelete
  41. thì LTDT có rành tiếng Việt đâu mà biết được từ "đau đáu" :d

    ReplyDelete
  42. À, tự dưng nhắc chị Thúy này nhớ chị Thúy nọ :P. Mấy đợt vừa rồi ở Paris, em thấy TF5 có mấy lần phỏng vấn một chị Kim Thúy nào đó có một tập tên là Ru, mà trình độ Pháp ngữ của em yếu quá nên vừa nghe vừa đoán là chính. Anh có biết tin tức gì chị này ko? (Z)

    ReplyDelete
  43. có biết, nhưng mà có vẻ cũng chẳng có gì hay, ngay cách báo chí Pháp nói về cái title quyển sách anh đã thấy dở hơi rồi, với cả concept đó oải lắm

    ReplyDelete
  44. hôm nay say rịu nên responsive quá :d sáng mai ngủ dậy thấy có thêm gâu gâu là xóa

    thay đổi chiến thuật luôn luôn cho nó vui :p

    ReplyDelete
  45. @Z: Kim Thúy cùng gia đình tỵ nạn tại tỉnh bang (province) Québec của Canada lúc còn nhỏ. Bà trưởng thành ở đấy, thấm nhuần ngôn ngữ và văn hóa Pháp Québec, tốt nghiệp và hành nghề luật sư một thời gian trước khi bắt đầu viết. Bà hiện sống ở thành phố Montréal. Ru xoay quanh thao thức về identity, nhưng đọc cũng nhẹ thôi, có thể nói là "dễ thương".

    Ngày mai sang trang mới đi, NL nhé. :) [NSC]

    ReplyDelete
  46. cảm ơn các bác đã cho thông tin! Em cũng có ý kiến giống bác NSC, bữa nay tự dưng thấy NL kiên nhẫn dễ sợ :-) (Z)

    ReplyDelete
  47. This comment has been removed by a blog administrator.

    ReplyDelete
  48. Huhu, bác nào có ebook Max and The Cats không chia sẻ cho tại hạ với? Vạn lòng đội ơn!

    ReplyDelete
  49. Có tư tưởng riêng nhưng mà phải đào sâu sâu một tí thì mới thành triết gia. Nhưng dĩ nhiên không thành triết gia thì cũng chả sao cả.

    Có điều, chỉ là nhà thơ, nhà bình luận văn chương, triết học thì sẽ bị rào cản ngôn ngữ, khó gây được ảnh hưởng lớn quốc tế.

    ReplyDelete
  50. PCT có một sự tự tin rất hiếm thấy ở người Việt Nam nói chung và trí thức nói riêng.

    Chị đọc các câu chuyện về mối quan hệ PCT-Henry Miller thử xem.

    Ngay khi còn rất nhỏ tuổi, PCT đã viết cuốn sách về ngôn ngữ gây cho Nguyễn Hiến Lê một nỗi kinh ngạc sâu sắc.

    ReplyDelete
  51. Chị không phủ nhận là cha này rất có tài. Hiện tượng hiếm có ở mảng bình luận và triết lý. Và có lẽ chính vì có tài nên mới tự tin như thế được.

    Chị cũng hi vọng trí thức VN tự tin hơn. Nhiều học giả (các ngành xã hội) của tây viết lách có ra cái đếch gì đâu, mà nhà mình cứ thấy bài nào của các giáo sư tây là nâng niu vồ vập.

    ReplyDelete
  52. hì, very đồng ý với chị :) chị chịu khó đọc một ít PCT đi, bên Mỹ tìm sách ông ấy trong các thư viện chắc dễ, ông ấy có hàng chục quyển ấy

    ReplyDelete
  53. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  54. Em thích Trời tháng tư, Mặt trời không bao giờ có thực và Bay đi những cơn mưa phùn :)
    Có một dạo mê Thiện điên cuồng, tìm kiếm ở thư viện KHXH thì cũng có vài quyển. Nhớ quyển Thiện viết về Miller, quá nửa là ...kể chuyện bản thân :)) Lúc đấy đang làm luận văn mà sách chuyên ngành cũng bỏ, ngồi ôm sách của Thiện. Ngôn ngữ cứ ám kỳ lạ. Nhưng mà chỉ dừng ở sách giai đọan ấy thôi,càng về sau Thiện viết càng trúc trắc, em không thích nữa.

    Cảm giác Thiện làm gì cũng rất thái quá, yêu, ghét, ca tụng, phủ nhận ... nhưng mà không hiểu sao em mỗi lần đọc sách của Thiện đều có càm giác như "đọc" một người ở tuồi 20, rất hoài nghi, rất bồng bột và rất say mê.

    Có một dạo lên internet tìm thấy trang web của con trai Thiện, đọc xong, thấy con cũng tự tin hệt như cha :D

    ReplyDelete
  55. Lâu lâu đọc lại entry cũ,

    Đoạn đầu tiên: Nhớ hồi ở Yahoo, NL chuyên gia có những câu hỏi rồi tự trả lời như thế này, cả hai đều trái khoáy.

    Đọc hết 54 comments, cũng ngạc nhiên sao NL responsive thế, té ra là vì rịu say.

    Khi nào NL sẽ dịch thơ? ;)

    ReplyDelete