"Viết, "hình thành" trong cái không hình thức một nghĩa vắng. Nghĩa vắng (không phải sự vắng mặt của nghĩa, cũng như nghĩa hụt đi mất hay tiềm năng hay tiềm ẩn)."
(Maurice Blanchot, L'Écriture du désastre)
Đã xong một đảo ngược: thế giới nơi Sphinx đặt câu hỏi đã nhường chỗ lại cho thế giới nơi Sphinx mới là yếu tố trả lời - từ chỗ con người bị cái không-con người (hay ngoài-con người) tra hỏi và rơi vào mối nguy của trả lời, đã xuất hiện hoàn cảnh (có mới không?) trong đó con người mới là bên hỏi (và như vậy thì chiếm thế thượng phong?). Nhưng đồng thời, sự phải trả lời đã xoay ra thành phải hỏi, không được phép không hỏi.

