May 4, 2009

Kiến cắn đít :))

Từ cát mình chuyển sang kiến, các bạn yếu về tâm lý à quên yếu về khoa học thường thức chắc tưởng mình nói mớ lung tung, nhưng mà không phải đâu ạ. Các bác có biết vụ kiến sư tử đào hố cát rồi con ấu trùng nằm ở dưới đáy hố há miệng chờ sẵn, nạn nhân nào rơi xuống là khợp luôn, không có nạn nhân là coi như tèo. Vụ này ngày trước truyện thiếu nhi của NXB Cầu Vồng in to to đẹp đẹp cũng có, mấy bạn nhỏ bị biến nhỏ tí lại rồi cưỡi kiến đi chu du ấy. Chắc các bác quên tiệt rồi, tệ lắm.

Vầng thôi nói đùa thế thôi chứ các bác lại cứ tưởng tôi là blagueur (có bác gì đợt trước hỏi tôi blogger tiếng Pháp là cái gì, vầng nó giông giống từ kia đấy ạ, đâu như bloguer/blogueuse đấy ạ) tức là suốt ngày đùa cợt. Nếu đọc Kiến có nguy cơ các bác sẽ biết kiến không phải là một loài bảo hoàng (như mối), kiến còn biết nuôi nô lệ, và kiến biết đau. Kiến lại còn hay nổi dậy, khởi nghĩa etc. và nếu người ngoài hành tinh lỡ đặt chân đến trái đất của chúng ta thì loài mà họ liên hệ sẽ là kiến chứ không phải người, vì kiến mới là chủ nhân thực thụ của trái đất (hơi giống hình dung của Arthur Clarke tả người ngoài hành tinh đến đây và nghe được âm nhạc của con người rồi cho đó là đặc trưng của chúng ta). Ngoài ra, nhện cái sẽ ăn thịt nhện đực ngay sau khi ấy ấy, rồi nhện con sẽ ăn thịt nhện mẹ ngay sau khi sinh ra, trong khi kiến đực sẽ chết ngay sau khi phóng ấy ấy nhưng không bị kiến cái ăn thịt, và muỗi là loài duy nhất dám đương đầu trực tiếp với người, nhiều con đã phát triển đến mức biết chui xuống dưới gối mà rình sẵn. Sự thích nghi của kiến cũng rất kinh khủng: chỉ có kiến và bọ cạp sống qua được vụ nổ bom nguyên tử tại Nhật.

Kiến của Bernard Werber (trang web ở đây, gần 3 triệu view rồi - gần bằng bác hot blogger của chúng ta) very hấp dẫn ở tuyến truyện về kiến (có anh 327 very sexy, chàng hoàng tử cuối cùng bị vặt đứt mất đầu), nhưng tuyến truyện về người thì dở tệ, bao nhiêu tình tiết vụn vặt chẳng đâu vào đâu. Không biết hai tập sau sẽ thế nào. Ngoài Kiến, Werber còn có một số truyện rất thành công như Les Thanatonautes, và được coi là nhà văn Pháp thành công nhất trong lĩnh vực Sci-Fi và phổ biến khoa học.

+ "Hậu 30/4": bài thơ của Phan Nhiên Hạo. Giống như là trong một buổi nói chuyện đông người, nhiều lời đùa quá, nhưng tất cả đều giữ được giới hạn, cho đến khi xuất hiện sự thù địch. Bài thơ này PNH nhằm thẳng vào Đỗ Kh., rất đích danh, như một hệ quả của mấy bài Đỗ Kh. viết liên quan tới Sáu Loan. Trong số các nhà văn (tôi muốn nói những người có tài năng nhất) ở hải ngoại hiện nay, thì có lẽ PNH và Trần Vũ là những người giữ cái nhìn cứng rắn nhất về sự đối đầu Quốc Cộng Nam Bắc và trong ngoài. Cái nhìn đó tất nhiên là hiểu được, nhưng dù sao thì cũng...

+ Trên damau có loạt bài rất hay của Tạ Chí Đại Trường, về "sử liệu quốc nội". Bạn Quách hay bình luận về bình luận của TCĐT về quyền lực của sử gia mà không thấy viết ra nhỉ, chắc là lo bút sa gà chết hihi.

+ Mà tôi cũng khá là "kiến cắn đít" rồi nhé. Lại đã sắp tới ngày... ấy. Các bạn liệu thế nào nhé, nhất là bạn today20, bây giờ bạn đã ở vào một cương vị mới, crisis cũ đã qua, crisis mới còn chưa tới (khi nào sắp tới tớ hứa sẽ báo trước cho bạn hehe), lần này là không được lẩn tránh đâu nhá.

12 comments:

  1. Ơ, mình cũng sắp tới ngày... ấy :))

    ReplyDelete
  2. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  3. Nói về mấy (cái) "cộng" tí được không?

    + PNH (và cả NQT) nói không oan tí nào cả, nếu xét (một cách lịch sự) về lịch sử viết lách của Đỗ Kh. Em nghĩ Đỗ Kh. có thể ngộ nhận về mình (và dự phần của mình) chút chút trong khoảng năm chục năm đổ lại đây. Không phải vụ Quốc - Cộng đâu, vụ "nhìn ra thế giới" mới thiệt là...

    + Quách nữ sĩ hay nhận xét về quyền lực của sử gia đàn ông. Bình luận bình luận chả khác nào thừa nhận... Hehe. Tốt nhất là làm như tớ không nghe.

    + Thế từ dạo ấy bạn today20 có được đối xử tốt và cho ăn đầy đủ không vậy bác?

    ReplyDelete
  4. Thời kỳ giữa 2 cái crisis là thời kỳ nạn nhân cần được đối xử 1 cách tử tế, đàng hoàng, không thúc ép và nhắc nhở những thứ không quan trọng (như các ngày ấy). Tất nhiên những thứ quan trọng càng không nên nhắc nhở.

    Enjoying middle-no-crisis time :-D

    Ke ke cái phần Kiến ở trên giông giống cái review của ai đấy về Totem Sói (mà em chưa đọc): phần về không-phải-người có vẻ hay và phần về người rất dở :-D

    ReplyDelete
  5. KV: "trong khoảng năm chục năm đổ lại đây" :)) hì, bác thấy em dùng từ "blagueur" rồi chứ? Em nghĩ tình thế của Đỗ Kh. là cứ làm ra vẻ nói đùa (em không nghĩ thực sự là đùa) trong không khí căng thẳng. Một số lần thì còn chấp nhận được, nhưng quả thực chủ đề tướng Loan thì quá quá mức nhạy cảm.

    Td20: tớ thì lại đọc TTS rồi nhưng chưa đọc bài review kia hehe.

    Các bạn khác thì để ý nhé, tớ đã rất ý nhị gài từ "quà tặng" vào từ mấy hôm trước rồi đó. Nói chung là ý nhị lắm đó :)

    ReplyDelete
  6. Có bác đã nhanh chân bình luận là tôi nói PNH không muốn hòa giải, vớ vẩn thật. Đây là nói về một bài thơ cụ thể, trong một bối cảnh cụ thể. Còn thì Đỗ Kh. từng ký tên Sáng Ánh viết cho các báo Việt Nam (Quốc tế, Sài Gòn Giải phóng) cách đây cả chục năm, Phan Nhiên Hạo tham gia dịch thơ Mỹ sang tiếng Việt in tại VN. Sự tình là như thế, còn ai muốn ai không tôi biết làm sao được, cũng chẳng đoán mò, mà chỉ nhận xét dựa trên cách phát ngôn của mỗi người thôi.

    ReplyDelete
  7. Từ nghệ thuật "bắn xuyên táo", bạn Nhị Linh bắt đầu hai tay hai súng và chuyển sang vụ "bắn tỉa"....:)) :)) :))

    + Về Kiến: Từ hồi trót chui vào thế giới của mấy bạn này mỗi lần nhìn thấy một con côn trùng nào mình đâm ra lại nghi nghi hoặc hoặc...:))

    + À, vâng, bác Khuê Việt ạ, em vẫn nghe rất chăm chú đấy chứ ạ. :)) :)) :)). Xét một cách công bằng, chẳng phải chỉ riêng về bác Tạ Chí Đại Trường, dạo gần đây em rất thích bình luận về "quyền lực" của "giống" các bác. "Phải nghĩ khác đi, nếu người ta cứ nghĩ theo thói quen thì chẳng đạt được gì". Câu này em mót từ cái bác nghiên cứu về Kiến, và em xét thấy trong vụ quyền lực sử gia em muốn xoay các ý nghĩ theo các chiều khác nhau trước khi em hạ bút lông viết một cái gì đó làm chết mấy con gà...:)) :)) .

    Vì thế các bác đàn ông (ý em là bác Khuê Việt với lai bạn Nhị Linh) không cần phải lấy que khều khều em, từ từ rồi cái gì cũng sẽ nhừ ráo cả ấy mà....:P

    ReplyDelete
  8. Về bài thơ của PNH: căm hờn quá, căm hờn không chịu nổi, chẳng có nhẽ chỉ trút lên mỗi đầu bác Đỗ.Kh ?
    Cứ theo bạn Nhị Linh (có uy phết!) PNH là một nhà văn tài năng, thật rùng mình khi bác ấy căm hờn đến thế !!!!

    ReplyDelete
  9. À, lại sắp đến sinh nhật Bác Hồ rồi :((

    ReplyDelete
  10. chị So nên đọc tác phẩm của PNH:

    tập thơ hay nhất "Chế tạo thơ ca":

    http://kesach.org/archives/799

    bút ký:

    http://talachu.org/truyen.php?bai=258



    http://talachu.org/truyen.php?bai=30

    một số tác phẩm lẻ:

    http://www.tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=28

    ReplyDelete
  11. Ngày ... ấy trong Linh bừng nắng hạ
    Nhị trời chân lý chói qua chim
    Đít Linh là một vườn hoa lá
    Rất đượm hương và rộn kiến tìm

    ;-)

    ReplyDelete
  12. vầng, cũng thơ, nhưng tôi xin thẹn thò mà nói là kém xa thơ PNH :))

    ReplyDelete