Oct 11, 2017

Adolphe (I, II, III)

Thời gian "tạm dừng Balzac" là thời gian để tôi nhìn ngắm kỹ hơn. Tới một lúc nào đó, chuyện không còn đơn giản nữa.

Giống như chuyện tình cảm ấy, đến một thời điểm nhất định, không gì còn thực sự đơn giản nữa. Làm thế nào để thâu tóm (tức là, càng ít thất thoát càng tốt) một cái gì đó như văn chương Balzac?

Vẫn phải đặt rào chắn ("bức tường Planck" thì đúng hơn, khục khục), dựng các giới hạn. Câu hỏi chính yếu có lẽ là: Những người trẻ tuổi ở Pháp đầu thế kỷ 19, họ được rèn luyện tinh thần bằng những gì?

Stendhal đọc gì? Trong số các nhân vật Stendhal đọc ở tuổi đôi mươi, ngoài các diễn viên (như Lekain), ngoài các kịch tác gia (nhất là Shakespeare), có tác động hơn cả lên tinh thần Stendhal có lẽ là Destutt de Tracy và Biran de Maine.

Chúng ta sẽ bàn đến họ. Nhưng ngoài đó ra, tôi bắt đầu thấy rõ rằng nếu muốn nhìn rõ vào tinh thần của đầu thế kỷ 19 thì không thể bỏ qua ba "Con-" (nghe hơi gớm), là Condillac, Condorcet và Benjamin Constant.

Benjamin Constant có vai trò rất lớn với thời ấy. Constant thuộc về một "thứ hạng" hay được gọi (rất mù mờ) là "nhà tư tưởng", nhưng Constant không giống de Tracy hay Biran, ở chỗ Constant còn là một tiểu thuyết gia.

Giai đoạn cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19, không có nhiều tiểu thuyết ở Pháp. Rất ít là khác. Chắc hẳn hai cuốn tiểu thuyết rất quan trọng đối với tinh thần con người thời ấy, nhất là những người đang trong quá trình hình thành tinh thần và tính cách (như Balzac) là Obermann của Senancour và Adolphe của Constant. Ta cũng sẽ còn nói đến Obermann (nó gần như không được ai quan tâm khi mới ra đời).

Về Benjamin Constant, xem thêm ở kiaở kia.

Rốt cuộc thì không thể tránh Benjamin Constant được :p vậy cho nên chúng ta, song song với Balzac, bắt đầu luôn với Constant. Tôi sử dụng Adolphe trong ấn bản dưới đây:



NB. đã tiếp tục Maldoror II, 13, 14Les Fleurs de Tarbes của Jean Paulhan



Adolphe


Benjamin Constant




Chương I


Tôi vừa tốt nghiệp, ở tuổi hăm hai, trường đại học Göttingue. - Dự định của bố tôi, quốc vụ khanh của tuyển hầu ở *** [nước Đức thời ấy có tổ chức rất đặc thù, chia nhỏ thành các địa phận với nhiều chức tước phức tạp; ai rành tiểu sử Goethe thì biết Goethe cũng từng giữ chức “minister”; Göttingue là cách gọi của người Pháp thành phố Göttingen, thuộc vùng “Niedersachsen”], là cho tôi đi thăm thú những đất nước đáng quan tâm nhất của châu Âu. Sau đó ông muốn gọi tôi về cạnh bên ông, khiến cho tôi vào làm tại bộ mà quyền điều hành được giao phó cho ông, và chuẩn bị cho tôi thay thế ông một ngày nào đó. Tôi đã giành được, bằng một sự học hành khá kiên trì, giữa một cuộc sống rất phóng đãng, những thành công khiến tôi trở nên nổi bật giữa các bạn học, và chúng đã khiến bố tôi nuôi những hy vọng có khả năng là quá đà về tôi.

Những niềm hy vọng này làm ông trở nên hết sức độ lượng trước nhiều lỗi lầm mà tôi đã phạm. Ông đã không bao giờ để cho tôi phải gánh chịu các hậu quả từ những lầm lỗi ấy. Ông vẫn luôn luôn đồng ý, thỉnh thoảng còn đoán định từ trước, những đòi hỏi của tôi về mặt này.

Thật không may, hành xử của ông thì cao quý và hào phóng nhưng chẳng mấy dịu dàng. Tôi cảm kích trước ông với toàn bộ lòng biết ơn và sự kính trọng. Nhưng chưa từng bao giờ giữa chúng tôi có lòng tin tưởng. Trong tâm trí ông có một cái gì đó mà tôi cũng không rõ rất châm biếm không mấy hợp với tính cách tôi. Hồi ấy tôi chỉ đòi được buông mình vào các ấn tượng nguyên sơ và cuồng nhiệt đủ sức ném tâm hồn ra khỏi tầng cầu chung, và truyền cho nó lòng ngạo nghễ đối với mọi thứ đồ vật bao quanh nó. Tôi thấy ở bố tôi, không phải một quan tòa hà khắc, mà một người quan sát lạnh lùng và chua cay, trước tiên mỉm cười vì thương hại, và mau chóng sốt ruột kết thúc cuộc trò chuyện. Tôi không còn nhớ, trong vòng mười tám năm đầu đời, từng bao giờ tôi có một cuộc nói chuyện dài đến một tiếng đồng hồ với ông hay chưa. Những bức thư của ông trìu mến, chất đầy lời khuyên, nhiều lý trí và khôn ngoan; nhưng chỉ cần chúng tôi ở cùng nhau là tức thì nơi ông xuất hiện cái gì đó gò bó mà tôi không sao giải thích nổi, và nó tác động lên tôi theo một cách thức nặng nề. Hồi ấy tôi chẳng biết có phải là do sự rụt rè, cái sự đau đớn nội tâm cứ truy đuổi chúng ta ấy, cho đến tận khi tuổi đã cứng, cái thứ dồn nén vào trái tim chúng ta các ấn tượng sâu sắc nhất, biến thành băng giá lời lẽ của chúng ta, làm biến dạng trong miệng chúng ta mọi thứ gì mà chúng ta định nói, và chỉ cho phép chúng ta diễn đạt bằng những từ mơ hồ, hoặc giả một sự mỉa mai ít nhiều cay đắng, cứ như thể chúng ta muốn trả thù lên những tình cảm của chính chúng ta về nỗi đau mà chúng ta cảm thấy vì không thể làm người khác biết đến chúng. Tôi đã không biết rằng, ngay cả với con trai của ông, bố tôi cũng rụt rè, và rất thường, sau khi đợi từ tôi rất lâu vài biểu hiện trìu mến mà vẻ lạnh lùng bề ngoài của ông như thể ngăn cấm tôi, ông đi khỏi, nước mắt ứa ra, và than phiền với những người khác rằng tôi không yêu ông.

Sự gò bó của tôi với ông có một ảnh hưởng lớn lên tính cách tôi. Cũng rụt rè giống như ông, nhưng náo loạn hơn, bởi vì còn trẻ hơn, tôi quen với việc nhốt kín vào bên trong mình mọi thứ gì mà tôi cảm thấy, chỉ tạo dựng những dự đồ cô độc, chỉ trông chờ vào bản thân nhằm thực hiện chúng, xem các ý kiến, mối quan tâm, sự trợ giúp và cho đến cả sự hiện diện đơn thuần của những người khác như một mối phiền hà và như một trở ngại. Tôi đâm ra có thói quen chẳng bao giờ nhắc đến những điều khiến tôi bận tâm, chỉ đành thúc thủ tham gia cuộc trò chuyện như một sự tất yếu chẳng may và khi ấy khiến nó trở nên sống động bằng một sự đùa cợt không ngơi, nhờ đó làm cho nó trở nên đỡ mệt mỏi hơn, cũng như giúp tôi che giấu những suy nghĩ thực. Từ đó mà có một sự thiếu vắng khả năng thả lỏng nhất định mà đến tận ngày hôm nay các bạn tôi vẫn trách cứ tôi, và một nỗi nhọc trong việc nói chuyện một cách nghiêm túc mà tôi vẫn thấy rất khó vượt qua. Cùng lúc, kết quả là một ham muốn cháy bỏng về độc lập, một nỗi sốt ruột lớn nhằm vào những mối liên hệ bao quanh, một nỗi hãi hùng không thể chiến thắng vì phải tạo lập các liên hệ mới. Tôi chỉ thấy thoải mái khi được một mình, thậm chí ngay hiện nay đó vẫn là hiệu ứng của tâm trạng ấy, đến mức trong những hoàn cảnh chẳng mấy quan trọng, khi tôi phải lựa chọn giữa hai phe, khuôn mặt con người khiến tôi rối loạn, và xung động tự nhiên ở tôi là muốn chạy trốn để được yên ổn mà nghiền ngẫm. Tuy nhiên tôi chẳng hề sở hữu độ sâu của lòng ích kỷ mà một tính cách như vậy dường như là biểu hiện: vừa chỉ chăm chăm quan tâm đến mình tôi, tôi lại vừa quan tâm rất yếu ớt tới bản thân tôi. Ở tận đáy lòng tôi mang một nhu cầu về sự nhạy cảm mà tôi không trông thấy, nhưng nó, vốn dĩ không hề tìm cách tự thỏa mãn, dần dà khiến tôi tách khỏi mọi đối tượng từng lần lượt thu hút sự hiếu kỳ nơi tôi. Sự hờ hững đối với mọi sự này lại càng được củng cố thêm bởi ý nghĩ về cái chết, cái ý nghĩ đã giáng lên tôi từ khi tôi còn rất trẻ, và về nó tôi chưa từng bao giờ hình dung nổi là người ta lại dễ dàng tỏ ra hời hợt tới vậy. Ở tuổi mười bảy tôi từng chứng kiến cái chết của một phụ nữ lớn tuổi [người ta nói người phụ nữ này có thật, đó là bà de Charrière ở Zuylen, một nhà văn nổi tiếng thời ấy, viết rất nhiều thư; từng có một học kỳ tôi phải đọc vài thứ của Madame, trời ơi], mà tinh thần, có đặc điểm đáng chú ý và kỳ quặc, từng khởi sự phát triển tinh thần của tôi. Người phụ nữ ấy, cũng như biết bao người khác, từng, ở khởi điểm của sự nghiệp, lao mình ra với thế giới, mà bà không có hiểu biết gì, với cảm giác về một sức mạnh tâm hồn lớn lao và các năng lực thực sự mạnh mẽ. Cũng như biết bao nhiêu người khác, vì không chịu uốn mình theo những quy tắc giả tạo, nhưng cần thiết, bà đã phải chứng kiến các hy vọng của mình bị lừa dối, tuổi trẻ trôi đi không khoái lạc; và rốt cuộc tuổi già đã chụp lấy bà mà không làm được cho bà khuất phục. Bà sống trong một lâu đài láng giềng với khu đất của chúng tôi, bất mãn và thu mình, chỉ có độc tinh thần của chính bà làm nguồn sống, và dùng tinh thần để phân tích mọi thứ. Trong vòng gần một năm, trong những cuộc trò chuyện bất tận của chúng tôi, chúng tôi đã nhằm vào cuộc đời dưới mọi khía cạnh của nó, cùng cái chết, luôn luôn là kết cục của mọi sự; và sau khi đã nói chuyện với bà nhiều đến vậy về cái chết, tôi tận mắt chứng kiến cái chết ập xuống bà.

Sự kiện này đã đổ đầy vào trong tôi một cảm giác thiếu chắc chắn về số phận, cùng một mơ mộng lãng đãng không rời bỏ tôi. Tôi thích nhất đọc các nhà thơ nhắc đến nỗi ngắn ngủi của đời người. Tôi thấy chẳng mục đích nào xứng để mà ra công nỗ lực. Cũng khá lạ lùng vì cảm giác này lại yếu dần đi theo đà năm tháng dồn tụ lại ở tôi. Lẽ nào là bởi vì trong niềm hy vọng có một cái gì đó đáng ngờ, và bởi, khi nó rút đi khỏi sự nghiệp người, cái sự nghiệp ấy liền mang một tính cách nghiêm khắc hơn, nhưng cũng tích cực hơn? Lẽ nào là bởi vì cuộc sống lại càng có vẻ là thực hơn bởi vì tất tật ảo tưởng biến mất, giống như chóp các tảng đá lớn hiện lên rõ hơn ở chân trời vào lúc các đám mây tan đi?

Tôi đến, sau khi rời Göttingue, thành phố nhỏ D***. Thành phố này là đất của một hoàng thân, người, giống như phần lớn các hoàng thân nước Đức, cai trị êm ả một vùng đất không mấy rộng, bảo trợ những người có học vấn tới sống ở đó, dành một tự do tuyệt đối cho mọi ý kiến, nhưng cũng là người, ương bướng với tập tục cũ nơi xã hội của các triều thần, chính vì cách đó mà tập hợp xung quanh mình phần lớn toàn những kẻ mờ nhạt hoặc tầm thường. Tôi được đón tiếp tại triều đình ấy với lòng hiếu kỳ mà mọi người ngoại quốc xuất hiện và phá vỡ cái vòng tròn của đơn điệu và nghi thức đều gây ra, một cách tự nhiên. Trong vòng vài tháng tôi không nhận thấy có gì ngõ hầu khiến tôi để tâm. Tôi biết ơn với lòng hào hiệp mà người ta tỏ ra với tôi; nhưng lúc sự rụt rè ngăn cản tôi lợi dụng nó, khi thì nỗi mệt của một náo loạn không mục đích làm cho tôi thích sự cô độc hơn các khoái thú nhạt nhẽo mà người ta mời tôi chia sẻ. Tôi không nuôi lòng căm hận chống lại ai, nhưng ít người khiến tôi quan tâm; thế nhưng con người ta gây tổn thương cho nhau vì nỗi hờ hững, họ cho cái đó có nguyên do từ ác tâm hoặc giả đò; họ không muốn tin rằng người ta thấy buồn chán với họ, hết sức tự nhiên. Thỉnh thoảng tôi tìm cách bó chặt lại nỗi buồn chán của tôi; tôi ẩn trốn vào trong một sự rụt rè sâu thẳm: người ta bèn cho vẻ rụt rè này là cao ngạo. Những khi khác, bản thân tôi cũng thấy mệt mỏi với nỗi im lặng của chính tôi, tôi buông thả mình cho vài sự đùa cợt, và thế là tinh thần tôi, được kích hoạt, lôi kéo tôi đi quá mọi chừng mực. Chỉ trong một ngày tôi thể hiện tất tật những lố bịch mà tôi từng quan sát thấy trong suốt một tháng. Những người chứng kiến các thổ lộ đột nhiên và vô ý của tôi không hề thấy biết ơn tôi vì thế và họ có lý; bởi vì nhu cầu nói chuyện ập xuống tôi, chứ đó chẳng phải do lòng tin. Tôi đã nhiễm, trong những cuộc trò chuyện với người phụ nữ đầu tiên từng phát triển các suy nghĩ của tôi một nỗi khó chịu không sao vượt qua nổi đối với mọi châm ngôn thông thường và đối với mọi công thức giáo điều. Vậy nên những lúc nghe sự tầm thường vui thú tràng giang đại hải về các quy tắc được thiết lập vững chắc, không thể tranh cãi, trong địa hạt luân lý, các chuẩn mực hoặc tôn giáo, những điều mà nó khá sẵn lòng đặt vào cùng một giuộc, tôi cảm thấy nỗi thôi thúc phải phản đối, không phải vì tôi từng lựa chọn các ý kiến trái ngược, mà bởi tôi sốt ruột trước một niềm tin chắc chắn đến thế, nặng nề đến thế. Vả lại tôi cũng chẳng biết bản năng nào xui khiến tôi thách thức những phương châm thông thường đó, chẳng vướng bận chút hạn định nào, thiếu vắng đến vậy mọi sắc thái tinh tế. Bọn xuẩn biến luân lý của chúng thành một khối đặc không thể phân chia, nhằm làm cho nó dính líu càng ít càng tốt với các hành động của chúng và để cho chúng được tự do trong mọi chi tiết.

Tôi mau chóng tự tạo cho mình, với lối hành xử đó, một danh tiếng lớn về nhẹ dạ, về chế giễu, về độc ác. Những câu nói cay đắng của tôi bị coi như các bằng chứng cho một tâm hồn nhiều thù ghét, những câu đùa của tôi thì giống như các đòn tấn công vào mọi thứ gì đáng tôn trọng nhất. Những ai mà tôi phạm sai lầm đi chế nhạo thấy thật tiện khi đồng lòng nhất trí với các nguyên tắc mà họ buộc tội tôi đặt nghi ngờ: bởi vì dẫu không muốn tôi đã làm họ cười lẫn nhau, tất cả bèn liên thủ chống lại tôi. Họ sẵn sàng nói rằng khi nêu nhận xét về những lố bịch của họ, tôi tiết lộ một lời tâm sự họ từng nói với tôi. Họ sẵn sàng nói rằng khi thể hiện trước tôi đúng như con người thật của họ, họ đã nhận được từ tôi lời hứa im lặng; tôi thì lại chẳng hề có ý thức là đã chấp nhận thỏa ước quá mức nhọc nhằn này. Họ từng tìm được khoái thú trong việc nói năng thoải mái: còn tôi thì lại quan sát họ và miêu tả họ; và điều mà họ gọi là một sự phản bội đối với tôi là một đền bù hoàn toàn vô tội và rất hợp thức.

Tôi chẳng hề định tự biện minh ở đây: từ rất lâu tôi đã từ chối việc sử dụng theo lối phù phiếm và dễ dàng một tinh thần không kinh nghiệm như thế; tôi chỉ muốn nói, và là để cho những người khác chứ không phải cho tôi, kẻ giờ đây đã lánh xa thế giới, rằng cần có thời gian thì mới có thể quen được với loài người, đúng như lợi ích, sự vờ vĩnh, phù phiếm, nỗi sợ đã làm ra chúng ta. Niềm kinh ngạc của thời còn rất trẻ, trước dáng dấp một xã hội giả dối đến thế và thiện xảo đến thế, về cơ bản thông báo một trái tim tự nhiên, chứ không phải một tinh thần độc ác. Vả lại cái xã hội này chẳng có gì để phải e ngại vì đó. Nó áp chế chúng ta, ảnh hưởng đục mờ của nó mạnh đến mức chẳng chóng thì chầy nó định dạng chúng ta theo cái khuôn phổ quát. Lúc đó chúng ta sẽ chỉ còn thấy ngạc nhiên vì nỗi kinh ngạc xưa cũ, và chúng ta thấy ổn thỏa trong hình thức mới của mình, giống như rốt cuộc thì người ta sẽ hít thở tự do tại một buổi biểu diễn đông đặc người, thế mà khi bước vào phải cố lắm người ta mới thở nổi.

Nếu vài người thoát được khỏi cái số phần chung này, thì họ sẽ giấu kín trong chính họ sự bất đồng bí mật; họ nhìn thấy nơi phần lớn các lố bịch mầm của những tội lỗi: họ không còn đùa cợt với chúng nữa, bởi vì lòng khinh bỉ thế chỗ cho sự chế nhạo, và lòng khinh bỉ thì im lặng.

Vậy nên đã xuất hiện, trong cái công chúng nhỏ vây quanh tôi, một nỗi lo lắng mơ hồ về tính cách của tôi. Người ta không thể nêu lên một hành động đáng kết tội nào; thậm chí người ta còn chẳng thể phản đối một số hành động như thể báo hiệu cho sự rộng rãi hoặc lòng tận tâm; nhưng người ta nói tôi là một kẻ vô luân, một kẻ không mấy chắc chắn: hai thuộc ngữ được tạo ra thật tài tình nhằm bóng gió về những điều mà người ta không hay biết, và để mặc cho người khác đoán cái mà họ không biết.




Chương II


Lơ đãng, thiếu chú ý, buồn chán, tôi chẳng hề nhận ra ấn tượng mà tôi gây nên, và tôi dành thời gian cho những học hành mà tôi thường cắt ngang, rồi thì các dự đồ mà tôi không hiện thực hóa, những khoái lạc chẳng mấy khiến tôi quan tâm, đúng lúc ấy một hoàn cảnh với vẻ bên ngoài rất tầm phào gây ra cho tình hình của tôi một biến động quan trọng.

Một thanh niên mà tôi khá gắn bó từ vài tháng tìm cách gây hứng thú cho một trong những phụ nữ ít nhạt nhẽo nhất của cái xã hội nơi chúng tôi đang sống: tôi là người tâm phúc vô vụ lợi của anh trong công trình này. Sau các nỗ lực dài anh cũng làm cho mình được yêu; và, vì đã không hề che giấu tôi những hụt hẫng và đau khổ của mình, anh nghĩ buộc phải thông báo với tôi về các thành công của anh: chẳng gì so sánh được với những hứng khởi và sự quá mức niềm vui nơi anh. Cảnh tượng một niềm hạnh phúc như vậy khiến tôi thấy tiếc vì còn chưa thử một cái gì tương tự; cho tới lúc đó tôi chẳng hề có mối quan hệ với phụ nữ nào có thể mơn trớn lòng tự ái; một tương lai mới mẻ như thể hé lộ trước mắt tôi; tôi cảm thấy một nhu cầu mới, tận sâu trong tâm can. Trong cái nhu cầu ấy hẳn có rất nhiều phù phiếm, nhưng không chỉ có duy nhất sự phù phiếm; có lẽ ít hơn là chính tôi tưởng. Các tình cảm của con người thì rối bời và hỗn tạp; chúng được tạo nên từ vô số ấn tượng đa dạng thoát khỏi sự quan sát; và lời nói, luôn luôn quá mức thô thiển và quá mức chung chung, có thể dùng để chỉ ra chúng, nhưng chẳng bao giờ định nghĩa được chúng.

Tôi từng, tại nhà của bố tôi, lựa chọn về phía phụ nữ một hệ thống tương đối vô luân. Bố tôi, mặc dù tuân thủ rất nghiêm ngặt các chuẩn mực bên ngoài, khá thường tự cho phép mình có những lời nhẹ dạ về các mối quan hệ ái tình: ông coi chúng như là các trò vui, nếu không phải được phép thì ít nhất cũng là có thể tha thứ, và hẳn chỉ nhìn nhận độc có hôn nhân dưới một dáng vẻ nghiêm túc. Nguyên tắc của ông là một thanh niên phải hết sức tránh làm cái thứ mà người ta gọi là một sự điên rồ, nghĩa là lâm vào một cam kết lâu dài với một người không hoàn toàn ngang bằng với anh ta về mặt tài sản, xuất thân và các lợi thế bên ngoài; nhưng dẫu vậy, mọi phụ nữ, chừng nào vấn đề không nằm ở chỗ lấy họ làm vợ, đối với ông đều có thể, mà chẳng bất tiện chút nào, túm lấy, rồi rời bỏ; và tôi từng nhìn thấy ông mỉm cười với chút tán thành cái câu nhại từ một câu nói nổi tiếng: Chuyện ấy gây cho họ ít tổn hại đến thế, và mang cho chúng ta nhiều khoái lạc đến thế!

Người ta chẳng biết được một cách đầy đủ là tới mức nào, ở tuổi còn rất trẻ, những câu tương tự tạo ấn tượng sâu sắc, và tới mức nào vào một cái tuổi khi mọi ý kiến đều vẫn còn đáng ngờ và chao đảo, lũ con cái kinh ngạc khi chứng kiến bị nói ngược lại, bởi những câu đùa mà tất cả mọi người vỗ tay hoan hô, các quy tắc nghiêm khắc mà người ta đã dạy cho chúng. Những quy tắc này trong mắt chúng chỉ còn là các công thức tầm thường mà bố mẹ chúng thỏa thuận với nhau nhắc lại nhằm đỡ bị cắn rứt lương tâm, và chúng thấy dường như những câu nói đùa mới chứa đựng bí mật đích thực của cuộc đời.

Bị giằng xé bởi một cảm xúc mơ hồ, tôi muốn được yêu, tôi tự nhủ, và tôi nhìn ra xung quanh; tôi chẳng thấy ai có thể khiến tôi yêu, chẳng ai có vẻ đủ sức làm tôi muốn giành lấy tình yêu nơi họ; tôi tra hỏi trái tim tôi và các sở thích của tôi: tôi không cảm thấy có chiều hướng thích thú về bất kỳ phía nào. Tôi cứ vật lộn trong nội tâm như vậy, thì đúng lúc ấy tôi làm quen với bá tước de P***, một người trạc tứ tuần, gia đình có thông gia với nhà tôi. Ông mời tôi đến nhà chơi. Cuộc viếng thăm bất hạnh làm sao! Ở nhà ông có tình nhân của ông, một phụ nữ Ba Lan, nổi tiếng vì xinh đẹp, mặc dù đã không còn rất trẻ. Người phụ nữ này, mặc cho hoàn cảnh thất thế, đã chứng tỏ vào nhiều dịp là mình có một tính cách nổi bật. Gia đình của nàng, khá xuất chúng bên Ba Lan, đã bị khánh kiệt vì những biến loạn trong vùng. Bố nàng bị phát vãng; mẹ nàng thì sang Pháp kiếm chỗ lánh nạn, và đã đưa con gái đi cùng, rồi bỏ lại nàng, khi chết đi, trong một sự cô lập hoàn toàn. Bá tước de P*** đem lòng yêu nàng. Tôi vẫn chẳng biết làm thế nào mà một mối quan hệ lại có thể được hình thành, và nó, khi tôi gặp Ellénore lần đầu tiên, đã được thiết lập vững chắc, có thể nói là xác định. Định mệnh của hoàn cảnh nàng hoặc sự thiếu kinh nghiệm của tuổi nàng đã ném nàng vào một sự nghiệp gây kinh tởm cho cả học vấn của nàng, các thói quen của nàng cũng như lòng kiêu hãnh, cái thứ tạo nên một phần rất đáng quan tâm trong tính cách nàng? Điều mà tôi biết, điều mà tất cả mọi người đều biết, đó là khi tài sản của bá tước P*** đã gần như hoàn toàn bị tàn phá và tự do của ông bị đe dọa, Ellénore đã chứng tỏ một lòng tận tâm lớn đến mức hết sức khinh miệt cự tuyệt những mời chào hời nhất, và chia sẻ cùng ông các nguy cơ, sự nghèo khổ của ông với rất nhiều nhiệt hứng và thậm chí cả niềm vui, thành thử sự nghiêm khắc ngặt nghèo nhất cũng không thể tự ngăn mình trả lại công bằng cho sự thuần khiết trong các động cơ của nàng và cho tính chất vô vụ lợi nơi hành xử của nàng. Chính nhờ hành động của nàng, lòng can đảm của nàng, lý trí của nàng, những hy sinh thuộc đủ mọi loại mà nàng từng gánh chịu mà không phàn nàn, tình nhân của nàng đã giành lại được một phần tài sản. Họ đã đến sống ở D*** nhằm theo đuổi ở đây một vụ kiện có thể trả lại cho bá tước de P*** đầy đủ sự giàu có trước đây của ông, và tính ở lại đây khoảng hai năm.

Ellénore chỉ có một tinh thần bình thường; nhưng các ý tưởng của nàng đúng đắn, và những câu nói của nàng, luôn luôn giản dị, đôi khi gây choáng váng bởi vẻ cao quý và sự vươn lên cao của các tình cảm. Nàng có rất nhiều định kiến; nhưng mọi định kiến nơi nàng đều ở ngược hướng với lợi ích của nàng. Nàng coi là có giá trị cao nhất sự chừng mực của hành xử, cụ thể bởi vì hành xử của nàng không chừng mực cho lắm, theo các khái niệm sẵn có. Nàng rất sùng đạo, bởi vì tôn giáo kết án nặng nề lối sống của nàng. Nàng nghiêm khắc đẩy bỏ trong trò chuyện mọi thứ gì đối với các phụ nữ khác hẳn chỉ là những đùa cợt vô tội, bởi vì nàng luôn luôn sợ người ta nghĩ là được phép, bởi tình trạng của nàng, nói với nàng những lời đùa cợt không đúng chỗ. Nàng những muốn chỉ tiếp đón ở nhà mình những người thuộc hàng cao nhất và có phong hóa không thể chê trách nhất, bởi vì các phụ nữ mà nàng run sợ mình bị so sánh thông thường tạo nên một xã hội hỗn độn và, nhẫn nhục chịu đánh mất đi sự coi trọng, chỉ còn tìm kiếm trong các mối quan hệ sự vui thú. Nói ngắn gọn, Ellénore thường trực phải tranh đấu với số phận của nàng. Nàng phản kháng, có thể nói vậy, bằng mỗi hành động và lời nói, chống lại cái tầng lớp mà nàng bị xếp vào; và bởi cảm thấy thực tại mạnh hơn nàng, rồi thì các nỗ lực của nàng chẳng thay đổi được hoàn cảnh một chút nào, nàng hết sức bất hạnh. Nàng nuôi hai đứa trẻ mà nàng có với bá tước de P*** trong một sự khắc kỷ quá mức. Hẳn đôi khi người ta có thể nói rằng nàng thể hiện với chúng một sự nổi loạn bí mật trộn lẫn vào với sự gắn bó nhiều dục vọng hơn là dịu dàng, và sự nổi loạn ấy theo cách nào đó biến chúng trở nên những kẻ quấy rầy đối với nàng. Những lúc người ta, với chủ định tốt đẹp, nêu một nhận xét với nàng về việc các con nàng lớn nhanh, về những tài năng mà chúng hứa hẹn sở hữu, về sự nghiệp mà chúng có thể theo đuổi, người ta thấy nàng tái mặt đi trước ý nghĩ rồi một ngày sẽ phải thú nhận với chúng về thân phận của chúng. Nhưng mỗi mối nguy dẫu là nhỏ nhất, một tiếng đồng hồ vắng mặt, khiến nàng quay trở lại với chúng trong một nỗi sợ hãi nơi người ta đoán định được một dạng ăn năn, và ham muốn thông qua các vuốt ve mà trao cho chúng niềm hạnh phúc mà bản thân nàng cũng không tìm được ở đó. Sự đối nghịch này giữa các tình cảm nơi nàng và vị trí mà nàng có trong thế giới đã biến tâm tính nàng trở nên hết sức thất thường. Thường, nàng mơ mộng và rụt rè; thỉnh thoảng nàng nói năng cuồng loạn. Vì bị giằng xé bởi một ý nghĩ đặc biệt, ở ngay giữa cuộc trò chuyện chung, nàng chẳng bao giờ hoàn toàn bình thản. Nhưng, chính thông qua đó, trong cung cách của nàng có cái gì đó mãnh liệt và bất ngờ, nó khiến nàng trở nên khêu gợi hơn mức lẽ ra nàng có thể, nếu thông thường. Sự kỳ quặc trong hoàn cảnh của nàng bổ khuyết, ở nơi nàng, cho sự mới mẻ của các ý tưởng. Người ta xem xét nàng với nhiều quan tâm và hiếu kỳ giống như một cơn giông đẹp đẽ.

Hiện ra trước ánh mắt tôi vào một thời điểm khi trái tim tôi thấy cần có tình yêu, sự phù phiếm của thành công, Ellénore khiến tôi thấy là một sự chinh phục xứng đáng với tôi. Bản thân nàng cũng thấy vui thích khi được ở bên một người đàn ông khác với những người nàng từng gặp cho tới khi ấy. Vòng giao thiệp của nàng gồm vài người bạn hoặc họ hàng của tình nhân nàng, và vợ của họ, mà đà vươn lên của bá tước de P*** đã buộc phải đón tiếp tình nhân của ông. Các ông chồng trơ trụi tình cảm cũng như ý tưởng; các bà vợ thì chỉ khác với chồng của họ ở một sự tầm thường nhiều lo lắng hơn và lắm náo động hơn, bởi vì họ không sở hữu, giống chồng mình, sự bình thản tinh thần có được từ sự bận rộn và đều đặn của công việc.



(còn nữa)

3 comments:

  1. all the time i used to read smaller content which also clear their motive, and
    that is also happening with this article which I am reading
    at this place.

    ReplyDelete
  2. làm nảy ra câu hỏi là nếu mình được đọc cái này lúc mười lăm mười sáu thì sao nhỉ?
    văn chương này dày đặc và gây cảm giác vật chất - của tinh thần, hẳn rồi - và có khối lượng riêng lớn hơn mức sức hút của quả đất cho phép. aha!
    đây mới thực là cái trùng khớp với ý niệm về "ngoại hạng."
    một bản tự kiểm điểm mẫu mực nhỉ :P

    ReplyDelete