Dec 31, 2017

Sao cho trong ấm

Nhân vật của tôi trong năm 2017 tất nhiên (ai cũng thấy ngay) là Balzac. Và thế là, chúng ta lại tiếp tục công trình Vở kịch con người, chắc hẳn là trong nỗi khiếp sợ của không ít độc giả :p nhưng đúng thế, đọc rất cần nỗi sợ hãi. Đọc mà không sợ chưa chắc đã đúng là đọc.

Nói tóm lại, đây, Sao cho trong ấm, là tác phẩm thứ 17 (sang trọng hơn: XVII) của bộ Vở kịch con người. Sắp tới ta sẽ tiếp tục một số tác phẩm đang lưng chừng. Đây cũng chính là tác phẩm mà tôi dùng để kết thúc vòng thứ hai (còn ai nhớ vòng thứ nhất nghĩa là gì không?); vòng thứ hai nhỏ hơn vòng thứ nhất, đấy là vì các vòng tròn hẹp dần lại, đấy là vì mọi sự đi theo xoáy trôn ốc. Nhát thứ 18, mở đầu vòng thứ ba sẽ là một tác phẩm hết sức đặc biệt: có ai đoán ra ngay từ bây giờ không?

La Paix du ménage là tác phẩm xếp ở vị trí thứ mười của Vở kịch con người: tức là, nó cũng là số 10 của phần Scènes de la vie privée (về "cuộc đời riêng", phần mở ra cả bộ); nếu ai còn nhớ, Albert Savarus là tác phẩm số 7, Nàng tình nhân hờ số 13 và Một người con gái của Eva số 14. Ngay trước La Paix du ménage, ở vị trí số 9, là Une double famille (Một gia đình nhân đôi), mà tôi sẽ không bỏ qua.

Đây cũng sẽ là nhát thứ ba đầy đủ ngay lập tức, hai nhát trước là ở kiaở kia.

Trong Sao cho trong ấm, ta sẽ gặp ngay từ đầu nhân vật bá tước de Gondreville; đây chính là Malin lừng danh của Một vụ việc ám muội. Tức là, Sao cho trong ấm xảy ra sau Một vụ việc ám muội. Kể từ các sự việc liên quan đến gia đình de Simeuse và Michu được thuật lại trong Một vụ việc ám muội, Malin đã tiến thân rất nhanh, giờ đây (tức là vài năm sau) đó đã là một bá tước dưới triều đại Napoléon, và là bá tước mang cái họ lấy từ điền sản "Gondreville", tức là, dẫu chưa đọc phần thứ hai của Một vụ việc ám muội (vì tôi còn chưa dịch xong :p) vẫn đã có thể đoán ngay được, rốt cuộc Malin đã chiếm được khu đất tuyệt đẹp của gia đình de Simeuse.

Tất nhiên, ai cũng đã nhận ra, dịch La Paix du ménage thành "Sao cho trong ấm", tôi đã tự cho phép tôi hết sức tự do: je prends mes libertés; "Sao cho trong ấm", tất nhiên, là một nửa câu Kiều.

Quay trở lại với sự đọc đáng sợ: mới chỉ đầu năm 2017 thôi, tôi còn không thể nghĩ mình có thể thực sự đọc hết được La Comédie humaine.




Sao cho trong ấm


Đề tặng cho cháu gái yêu quý Valentine de Surville


Cuộc phiêu lưu mà Cảnh này thuật lại diễn ra vào quãng cuối tháng Mười một năm 1809, thời điểm đế chế thoáng chốc của Napoléon đạt tới đỉnh điểm sự huy hoàng. Tiếng kèn đồng mừng chiến thắng Wagram vẫn còn ngân vang trong trái tim nền quân chủ nước Áo. Hòa bình được ký kết giữa nước Pháp và Liên Quân. Lúc đó các ông vua và các ông hoàng, cũng như các vì tinh tú, tới để hoàn thành tiến trình của họ châu tuần quanh Napoléon, ngài tự tạo cho mình khoái thú là lôi kéo Châu Âu theo sau, các phép thử cho quyền năng tuyệt diệu mà về sau ngài bày ra tại Dresde. Chưa từng bao giờ, nếu tin lời người thời ấy, Paris được chứng kiến những bữa tiệc lộng lẫy hơn so với những bữa tiệc đi trước và đi sau đám cưới của vị quân vương đó với một nữ đại công tước Áo. Chưa từng bao giờ vào những ngày trọng đại của nền quân chủ cũ có tới ngần ấy cái đầu mang vương miện chen sát vào nhau trên hai bờ sông Seine, và chưa từng bao giờ giới quý tộc Pháp lại giàu có, lại lấp lánh như thời điểm đó. Kim cương dồi dào trên các phục trang, những hình thêu bằng vàng và bạc của các bộ quân phục tương phản tuyệt vời với sự kham khổ cộng hòa, đến mức dường như của cải toàn cầu chảy tràn nơi các khách thính Paris. Một cơn say chung như thể đã ập xuống đế chế này chỉ trong vòng một ngày. Mọi quân nhân, không loại trừ sếp sòng của họ, tận hưởng với tư cách những người mới nổi các kho báu được giành về bởi tay một triệu con người mang ngù vai len mà những đòi hỏi được thỏa mãn bằng vài thước ruy băng đỏ. Vào thời ấy, phần lớn phụ nữ trưng bày sự phóng túng trong phong hóa và buông thả trong luân lý, những gì từng là dấu ấn triều trị vì của Louis XV. Hoặc để bắt chước tông giọng của nền quân chủ đã suy sụp, hoặc do một số thành viên gia đình đế vương làm gương, như đám chống đối nơi faubourg Saint-Germain phao lên, chắc chắn là, đàn ông cũng như phụ nữ, tất thảy đều lao vào khoái lạc với một sự táo tợn hồ như tiền triệu cho tận thế. Nhưng lúc đó có một nguyên do khác cho sự phóng dật này. Lòng hâm mộ của phụ nữ dành cho cánh quân nhân trở nên giống như một cơn cuồng loạn và vô cùng thích hợp với tầm nhìn của Hoàng Đế, thành thử ngài chẳng hề tìm cách hãm nó lại. Những đụng độ có vũ trang liên tu bất tận, khiến cho mọi hiệp ước giữa Châu Âu và Hoàng Đế đều trở nên thật giống những kỳ ngưng chiến tạm thời, bày ra các cơn đam mê với những kết cục cũng mau chóng ngang bằng với các quyết định của vị thủ lĩnh tối cao của những kiểu áo quần kolback, dolman và tua rua vốn dĩ được phái đẹp rất thích. Thời ấy các trái tim cũng nhiều tính chất du mục giống các trung đoàn. Tính từ kỷ yếu thứ nhất tới kỷ yếu thứ năm của Đội Quân Vĩ Đại, một phụ nữ có thể lần lượt trở thành người tình, vợ, mẹ và bà góa. Có phải vì triển vọng một kỳ ở góa sắp tới, triển vọng về một món tiền tuất, hay niềm hy vọng được mang một cái họ sẽ thuộc về Lịch Sử, mà quân nhân trở nên quyến rũ đến vậy? Phụ nữ bị lôi cuốn về phía họ là bởi sự chắc chắn rằng bí mật các dục vọng của họ sẽ bị chôn vùi nơi chiến địa, hay người ta phải tìm kiếm nguyên nhân cho sự cuồng tín dịu êm này nơi vẻ hấp dẫn cao quý mà lòng can đảm tác động tới họ? có lẽ các lý do đó, mà sử gia tương lai chuyên về phong hóa đế chế hẳn sẽ rất thích được cân đong, tất tật chúng đều có vai trò nhất định trong sự mau mắn dễ dãi của họ ở việc lao thân vào các mối tình. Dẫu có là gì đi chăng nữa, ta cũng hãy thú nhận điều này: thời ấy các vòng nguyệt quế phủ lên nhiều tội lỗi, phụ nữ say sưa tìm kiếm những tay phiêu lưu gan dạ kia, đối với các nương tử ấy họ là những nguồn đích thực tuôn trào vinh dự, tài sản hoặc khoái lạc, và trong mắt các cô thiếu nữ một quân hàm, cái ký tự tượng hình tương lai đó, đồng nghĩa với hạnh phúc và tự do. Một nét nổi bật của cái giai đoạn vô song ấy trong biên niên sử của chúng ta và cũng hết sức đặc trưng cho nó, nằm ở một dục vọng cuồng loạn hướng tới mọi thứ gì lấp lánh. Chưa từng bao giờ người ta bắn pháo hoa nhiều đến thế, chưa từng bao giờ kim cương đạt tới một trị giá lớn đến thế. Đàn ông cũng thèm khát y như phụ nữ những viên sỏi màu trắng đó, cũng dùng chúng để trang hoàng lên người, giống họ. Có lẽ vì buộc lòng phải đặt chiến lợi phẩm dưới hình thức dễ vận chuyển nhất cho nên trong quân đội các món châu báu rất được trọng vọng. Một người đàn ông sẽ không có vẻ lố bịch như hẳn ngày nay anh ta sẽ có vẻ, khi khăn đeo ngực của áo sơ mi hoặc các ngón tay của anh ta trưng bày cho người khác ngắm những viên kim cương lớn. Murat, con người hết sức phương Đông, trở nên tấm gương về một sự xa xỉ phi lý nơi các quân nhân hiện đại.

Bá tước de Gondreville, người trước kia tên là công dân Malin và là người được vụ bắt cóc khiến trở nên lừng danh, đã trở thành một trong các Lucullus của Nghị Viện Bảo Thủ ấy, nó chẳng còn thủ gì nữa, đã chỉ lùi ngày tổ chức bữa tiệc của ông nhằm ăn mừng hòa bình bởi ham muốn chiều chuộng Napoléon hơn nữa, nỗ lực làm lu mờ đám nịnh thần mà nhờ bọn họ ông đã được tin tức. Các ông đại sứ của mọi cường quốc thân hữu của nước Pháp muốn xem xét kỹ tình hình, những nhân vật quan trọng nhất của Đế Chế, thậm chí đến cả vài ông hoàng, vào thời điểm đó được tập hợp lại trong các phòng khách của ông nghị phú gia địch quốc. Sự khiêu vũ uể oải dần, ai ai cũng đợi Hoàng Đế, mà sự hiện diện đã được bá tước hứa hẹn. Chắc hẳn Napoléon đã giữ đúng lời hứa nếu không nổ ra đúng buổi tối hôm ấy giữa Joséphine và ngài cái cảnh hé lộ về cuộc ly dị sắp tới của cặp vợ chồng uy nghi. Tin tức về cuộc phiêu lưu này, vào thời điểm đó được giữ bí mật hết sức, nhưng lịch sử có thu lượm được, không đến tai các triều thần, và không gây ảnh hưởng theo cách nào khác ngoài sự vắng mặt của Napoléon nơi sự vui tươi bữa tiệc của bá tước de Gondreville. Những phụ nữ xinh đẹp nhất của Paris, vội vã đổ tới nhà ông vì tin lời đồn thổi, thời điểm ấy đang thực hiện một đợt a la xô của sự xa xỉ, của sự đỏm dáng, của phục sức và của vẻ đẹp. Kiêu ngạo vì tài sản của nó, ngân hàng thách thức ở đó các ông tướng oai hùng kia cũng như các sĩ quan cấp cao của Đế Chế mới đây vừa được tọng cho cả đống huân chương, tước hiệu và tặng thưởng. Những cuộc vũ hội lớn ấy lúc nào cũng là các dịp mà các gia đình giàu có nắm lấy nhằm đưa các nữ nhân thừa kế của họ tới ra mắt những cận vệ của Napoléon, trong cái niềm hy vọng điên rồ là đổi chác những món hồi môn tuyệt diệu của họ lấy một sự sủng ái không chắc chắn. Các phụ nữ đủ mức tự tin vào chỉ độc sắc đẹp của họ tới để thử thực thi quyền lực cho nó. Tại đó, cũng như những nơi khác, khoái lạc chỉ là một cái mặt nạ. Những khuôn mặt thanh thản và tươi cười, những vầng trán bình yên che phủ ở đó các tính toán gớm tởm; những tuyên bố về tình bạn thì nói dối, và hơn một nhân vật thấy nghi ngờ kẻ thù của mình thì ít hơn các bạn của anh ta. Các nhận xét trên đây là nhất thiết phải có để giải thích những sự kiện màn hoạt kịch nhỏ, chủ đề cho Cảnh này, cũng như bức họa, dẫu đã được làm dịu đi tới đâu, về cái tông ngự trị tại các phòng khách Paris thời ấy.

“Quay một chút sang nhìn về cây cột gãy có giá nến ở trên đi, anh có trông thấy một phụ nữ trẻ để tóc kiểu Trung Hoa không? đó, trong góc, bên tay trái, người cài những bông hoa chuông xanh trên mái tóc màu hạt dẻ buông thành lọn. Anh không thấy à? trông cô ấy nhợt nhạt đến nỗi chắc phải nghĩ cô ấy đang bị ốm, cô ấy rất xinh nhưng nhỏ bé; giờ thì cô ấy đang quay mặt về phía chúng ta; đôi mắt màu xanh lơ, hình hạnh nhân và vô cùng êm dịu, như thể được cố tình tạo ra để chuyên khóc lóc. Nhưng, kìa! cô ấy cúi người xuống để nhìn bà de Vaudremont qua cái mê cung mặt người chuyển động không ngừng kia, các bộ tóc bới cao ngăn mất tầm nhìn của cô ấy.

- A! tôi thấy rồi, bạn ơi. Lẽ ra anh chỉ việc nói với tôi đó là người phụ nữ da trắng nhất trong số mọi người ở đây, thì chắc tôi đã nhận ra ngay, tôi đã để ý thấy cô ấy từ nãy rồi; cô ấy có làn da đẹp nhất mà tôi từng được ngắm. Từ đây, tôi thách anh nhìn rõ được những viên ngọc trai trên cổ cô ấy, chúng nằm giữa các viên ngọc saphir trong cái vòng cổ. Nhưng chắc cô ấy hoặc rất đoan chính hoặc mắc thói đỏng đảnh, bởi vì nếp xếp hình tổ ong của cái áo nịt ngực chỉ cho phép lờ mờ thấy vẻ đẹp của các công tua. Hai bờ vai mới kiều diễm làm sao! trắng cứ như hoa huệ ấy!

- Cô ta là ai, người đầu tiên hỏi.

- A! tôi không biết.

- Đồ quý tộc! Tức là anh, Montcorner, anh muốn chiếm giữ tất tật họ cho riêng anh đấy hả.

- Anh chế giễu tôi là phải lắm! Montcornet mỉm cười đáp. Anh nghĩ anh có quyền sỉ nhục một tướng quân nghèo khổ giống như tôi, bởi vì, vốn dĩ là tình địch sung sướng của Soulanges, anh chẳng chịu khiêu vũ xoay tròn lấy một vòng nếu khiến bà de Vaudremont phải lo ngại, có phải không? Hay bởi vì tôi mới chỉ đến được đất cấm từ một tháng nay? Các anh thật là xược, đám quan lại các anh, bọn người ngồi dính vào cái ghế trong khi chúng tôi ở giữa làn mưa đạn ô buy! Nào, thưa ông chủ sự, hãy để mặc cho chúng tôi mót hạt trên cái cánh đồng mà sự sở hữu thoáng chốc chỉ thuộc về anh vào thời điểm chúng tôi bỏ nó mà đi. Ơ này, ai cũng phải được sống chứ! Bạn ơi, nếu mà biết bọn Đức nghĩa là như thế nào, hẳn anh sẽ giúp đỡ tôi, tôi nghĩ thế, với cô gái Paris thân thiết với anh.

- Tướng quân, bởi vì anh đã dùng mối quan tâm của anh để vinh danh người phụ nữ kia, mà tôi mới nhìn thấy ở đây lần đầu tiên, anh hãy làm ơn nói cho tôi biết anh có thấy cô ấy nhảy không.

- Này! Martial thân mến, anh từ đâu đến đây thế? Nếu anh được thuyên chuyển sang ngạch ngoại giao, tôi thấy thật khó hình dung về thành công của anh. Anh không thấy rằng ba hàng phụ nữ đỏm dáng can đảm nhất của Paris đã chẹn giữa cô ấy và đám ruồi bu kỵ sĩ đang vo ve bên dưới chùm đèn, và chẳng phải anh cần đến kính thì mới có thể phát hiện được cô ấy ở trong góc cây cột kia, nơi cô ấy như thể bị chôn vùi trong bóng tối mặc cho các ngọn nến sáng bừng ngay trên đầu? Giữa cô ấy và chúng ta, có vô chừng kim cương và ánh mắt sáng lấp lánh, biết bao nhiêu lông chim bồng bềnh, đăng ten, hoa và lọn tóc uốn lượn, thành thử sẽ cần đến một phép mầu đích thực để một kỵ sĩ nào đó nhìn thấy cô ấy ở giữa các vì tinh tú kia. Thế nào cơ, Martial, anh đã không đoán ra cô ấy là vợ của ông phó tỉnh trưởng nào đó của Lippe hoặc Dyle, đến đây với mục đích kiếm cho chồng một chân tỉnh trường à?

- Ồ! ông ta sẽ sớm được thăng chức, viên chủ sự hăng hái nói.

- Tôi ngờ điều đó đấy, đại tá giáp kỵ binh cười lớn, đáp, cô ấy cũng có vẻ mới mẻ trong ngạch mưu mẹo như anh trong ngoại giao. Tôi cược, Martial ạ, rằng anh không biết bằng cách nào mà cô ấy lại chui vào trong cái góc kia.”

Viên chủ sự nhìn đại tá giáp kỵ binh của bên Vệ binh bằng một ánh mắt để lộ sự cao ngạo cũng nhiều ngang với lòng hiếu kỳ.

“Ừ thì, Montcornet nói tiếp, chắc hẳn cô ấy đã đến vào lúc chín giờ đúng, là người đầu tiên, có lẽ, và nhiều khả năng đã gây bối rối nặng nề cho bà bá tước de Gondreville, bà ta không biết phải nghĩ sao nữa. Gây khó chịu cho bà chủ nhà, bị đẩy dịch chuyển từ cái ghế này sang cái ghế khác mỗi lần có một phụ nữ xuất hiện, cho tới lúc chui vào trong bóng tối của cái góc kia, cô ấy để mặc cho mình bị chôn vùi ở đó, trở thành nạn nhân cho lòng ghen tị của các quý bà, hẳn họ chẳng đòi hỏi nhiều hơn cái việc được chôn đi cái khuôn mặt nguy hiểm ấy theo cách đó. Hẳn cô ấy không có bạn để khích lệ cô ấy bảo vệ chỗ của mình bởi vì chắc thoạt tiên cô ấy chiếm được vị trí nơi mặt tiền, tất tật các nữ vũ công nham hiểm kia chắc đã ra lệnh cho người đàn ông trong vòng cương tỏa của họ không được mời cô bạn khốn khổ của chúng ta, nếu không sẽ phải gánh chịu những đòn trừng phạt khủng khiếp nhất. Đó, bạn ơi, là nguyên do khiến những khuôn mặt trông thật hiền dịu kia, ngây thơ đến thế ở vẻ ngoài, tạo lập liên minh chống lại cô gái xa lạ; và việc ấy được thực hiện mà chẳng có lấy một phụ nữ không hỏi người khác như sau: “Chị yêu quý, chị có biết cái quý bà nhỏ bé vận đồ xanh lơ kia không?” Này, Martial, nếu anh muốn bị đè bẹp trong vòng mười lăm phút bởi những ánh mắt mơn trớn và các câu hỏi đầy khiêu khích có lẽ nhiều hơn mức anh có thể phải nhận về trong suốt cuộc đời, thì cứ thử xuyên qua ba vòng thành đang bu quanh bà hoàng của Dyle, của Lippe hay của Charente kia đi. Anh sẽ thấy người phụ nữ ngu ngốc nhất trong số tất tật phụ nữ kia cũng sẽ ngay tắp lự nghĩ ra một mưu mẹo hòng ngăn người đàn ông cả quyết nhất đưa cô gái xa lạ e lệ của chúng ta ra ánh sáng. Anh không thấy rằng cô ấy hơi có dáng vẻ của một khúc bi ca à?

- Anh nghĩ thế, Montcorner? Chắc đó là một phụ nữ đã có chồng?

- Thế tại sao cô ấy lại không góa.

- Nếu vậy hẳn cô ấy sẽ tích cực hơn, viên chủ sự cười lớn, đáp.

- Có lẽ đây là một bà góa mà ông chồng thích chơi bài bouillotte, viên sĩ quan giáp kỵ binh đẹp trai nói.

- Quả thật, kể từ hòa bình, có biết bao nhiêu đàn bà góa tương tự! Martial đáp. Nhưng, Montcornet thân mến ơi, chúng ta là hai kẻ xuẩn ngốc. Khuôn mặt kia vẫn còn biểu lộ quá nhiều vẻ trong trắng, vẫn còn tỏa ra quá nhiều tuổi trẻ và sự hào hứng trên vầng trán và hai bên mai, thành thử đó vẫn còn chưa phải là một phụ nữ. Làn da có các sắc thái mới mạnh mẽ làm sao! còn chưa có gì úa tàn hai bên cánh mũi. Cặp môi, cái cằm, mọi thứ trên khuôn mặt đó đều tươi mát như một nụ bạch hồng, dẫu cho vẻ bên ngoài thì như thể bị che phủ bởi những đám mây nỗi buồn. Ai có thể làm cô gái ấy khóc?

- Phụ nữ khóc dễ dàng lắm, đại tá nói.

- Tôi chẳng biết, Martial đáp, nhưng cô ấy chẳng khóc vì không được khiêu vũ ở đây đâu, nỗi sầu muộn của cô ấy không phải mới xuất hiện ngày hôm nay; người ta thấy rằng cô ấy đã rất kỹ càng, ăn vận thật đẹp cho tối hôm nay. Cô ấy đã yêu rồi, tôi sẵn sàng cá điều đó.

- Chà! có lẽ đó là con gái của một ông hoàng nhoắng nào đó của Đức, chẳng ai nói chuyện với cô ấy, Montcornet nói.

- A! một cô gái nghèo thì bất hạnh làm sao, Martial đáp. Người ta có thể có nhiều duyên dáng và vẻ cao khiết hơn cô gái xa lạ bé nhỏ của chúng ta được à? Mà này, không có lấy một mống trong số những con mụ đang vây xung quanh cô ấy và tự cho rằng mình là người nhạy cảm thèm nói với cô ấy một lời. Nếu cô ấy mở miệng nói, hẳn chúng ta sẽ thấy răng của cô ấy có đẹp hay không.

- A, cái đó thì! anh bốc nhanh như sữa ấy, chỉ cần nhiệt độ tăng lên chút ít thôi là đã vậy rồi? đại tá kêu lên, hơi bực dọc vì gặp phải một tình địch nơi người bạn của anh, mau chóng đến vậy.

- Sao cơ! viên chủ sự nói, không nhận ra sự tra vấn của tướng quân, trong lúc đưa kính lên để nhìn cho kỹ mọi nhân vật đang đứng quanh họ, thế nào cơ! không ai ở đây có thể nói cho chúng ta biết tên thứ kỳ hoa dị thảo kia à?

- Này! đó là một quý cô tùy tùng, Montcornet nói.

- Được rồi! một quý cô tùy tùng đeo ngọc saphir xứng danh một nữ hoàng và vận một cái váy Malines? Trò này chỉ dùng được cho những kẻ khác thôi, tướng quân ạ! Anh cũng sẽ không thật giỏi trong ngoại giao đâu, nếu trong các đánh giá của mình có chốc lát nào anh biến công chúa Đức trở thành quý cô tùy tùng.”

Tướng Montcornet đưa tay ngăn một người đàn ông thấp nhưng béo với mái tóc hoa râm và cặp mắt tinh anh xuất hiện ở mọi góc cửa, và bỗ bã hòa vào các nhóm khác nhau nơi ông được đón tiếp đầy cung kính.

“Gondreville, bạn thân mến, Montcornet nói với ông, cái cô gái bé nhỏ quyến rũ ngồi đằng kia bên dưới giá nến khổng lồ là như thế nào?

- Giá nến ấy hả! Ravrio, bạn thân mến, Isabey vẽ kiểu đấy.

- Ô! tôi đã nhận ra gu của ông và sự hào nhoáng của ông nơi món đồ rồi; nhưng người phụ nữ cơ?

- A! tôi không biết cô ta. Chắc đó là một người bạn của vợ tôi.

- Hoặc là tình nhân của ông, lão già ranh ma.

- Không, xin thề danh dự! Bà bá tước de Gondreville là người phụ nữ duy nhất có khả năng mời những người mà không ai biết.”

Mặc cho câu nhận xét chất chứa nanh nọc này, người đàn ông thấp béo giữ trên môi nụ cười thỏa mãn bên trong mà lời gợi ý của đại tá giáp kỵ binh vừa làm nảy sinh. Đại tá đã quay trở lại, trong một nhóm người gần đó, với viên chủ sự đang loay hoay kiếm, nhưng vô vọng, các thông tin về người phụ nữ xa lạ. Anh tóm lấy tay bạn và thì thầm vào tai: “Martial thân mến, hãy cẩn thận! Bà de Vaudremont nhìn anh từ vài phút nay với một sự chú tâm đáng sợ, cô ấy thuộc loại phụ nữ đoán định được chỉ căn cứ vào cử động môi của anh những gì mà anh nói với tôi đấy, ánh mắt chúng ta đã có cái gì đó quá lắm lời rồi, cô ấy đã thấy rất rõ và nhìn về hướng đó, và tôi tin vào lúc này cô ấy còn bận tâm hơn cả chúng ta về quý bà nhỏ bé vận đồ xanh lơ.

- Chiến thuật đó cũ mèm rồi, Montcorner thân mến của tôi ạ! Mà quan trọng gì với tôi cơ chứ? Tôi cũng giống Hoàng Đế, chừng nào chinh phục được cái gì thì tôi giữ lấy nó luôn.

- Martial, thói phô trương của anh cần nhận vài bài học đấy. Thế nào cơ! đồ giảo hoạt, anh được hưởng hạnh phúc trở thành ông chồng được chỉ định của bà de Vaudremont, một bà góa hăm hai tuổi, hưởng bốn nghìn napoléon tiền niên kim lợi tức, một phụ nữ đeo vào ngón tay anh những viên kim cương đẹp ngang với viên này, anh nói thêm, cầm lấy bàn tay trái của viên chủ sự nâng lên, anh ta thích thú để mặc cho bạn làm như vậy, thế mà anh vẫn còn nuôi tham vọng vào vai Lovelace, cứ như thể anh là đại tá, và buộc phải giữ danh dự quân nhân tại các nơi đồn trú ấy! hứ! Nhưng anh cứ thử nghĩ đến tất cả những gì anh có thể đánh mất mà xem.

- Thì ít nhất tôi cũng sẽ không đánh mất tự do của tôi”, Martial đáp, cười gượng gạo.

Anh ném một ánh mắt đầy đam mê về phía bà de Vaudremont, nàng chỉ đáp lại bằng một nụ cười chất chứa lo âu, bởi vì nàng đã trông thấy đại tá săm soi cái nhẫn của viên chủ sự.

“Nghe này, Martial, đại tá lại nói, nếu anh bay vo ve quanh cô gái xa lạ của tôi, thì tôi sẽ tiến hành chinh phục bà de Vaudremont đấy.

- Anh được phép, anh lính giáp kỵ binh thân mến, nhưng anh sẽ không đoạt được cái đó đâu, viên chủ sự trẻ tuổi nói, đặt cái móng mài giũa cẩn thận của ngón tay cái xuống bên dưới một cái răng hàm trên rồi bật một tiếng nghe rất nhạo báng.

- Hãy nghĩ rằng tôi còn độc thân, đại tá nói tiếp, rằng thanh gươm là toàn bộ tài sản của tôi, và rằng thách thức tôi như vậy cũng ngang bằng với đặt Tantale ngồi trước một bữa tiệc mà ông ta sẽ nuốt hết.

- Prrrr!”

Tổng thể các phụ âm giễu cợt này được dùng làm lời đáp cho sự khiêu khích của tướng quân, mà người bạn vui thú nhìn mặt trước khi rời khỏi. Mốt của thời ấy buộc một người đàn ông tới dự vũ hội phải mặc một cái quần ngắn casimir trắng và đi bít tất lụa. Bộ trang phục xinh xẻo này nhấn mạnh vào các nét hoàn hảo trên cơ thể Montcornet, lúc đó ba mươi lăm tuổi và thu hút ánh mắt nhờ vóc dáng cao lớn vốn dĩ là nhất thiết để được nhận vào đội giáp kỵ của Vệ binh đế chế, mà quân phục đẹp càng làm tôn thêm vẻ oai vệ, vẫn còn trẻ trung dẫu cho cái bụng tròn do cưỡi ngựa nhiều. Hàng ria đen càng đóng góp thêm cho biểu hiện thẳng thắn của một khuôn mặt thực sự nhiều tính chất nhà binh với vầng trán rộng và cao, mũi khoằm và miệng hồng hào. Các cung cách của Montcornet, in đậm dấu ấn một sự cao quý nhất định xuất phát từ thói quen chỉ huy, có thể gây nhiều thích thú cho người phụ nữ nào vì tốt tính mà không muốn biến chồng của cô ta thành một tên nô lệ. Đại tá vừa mỉm cười vừa nhìn viên chủ sự, một trong những người bạn thân nhất của anh từ hồi còn đi học trường collège, người mà vóc dáng thấp nhỏ thanh mảnh buộc anh phải, hòng đáp lại sự nhạo báng, hướng ánh mắt thân tình xuống hơi thấp một chút.

Nam tước Martial de La Roche-Hugon là một chàng trai người Provence mà Napoléon bảo trợ và dường như được hứa hẹn một chức đại sứ huy hoàng nào đó, anh đã quyến rũ Hoàng Đế nhờ một sự vui tươi kiểu Ý, nhờ tài năng lớn về mưu mẹo, nhờ khả năng hùng biện nơi phòng khách và cái khoa học của các cung cách ấy, chúng hết sức dễ dàng thế chỗ những phẩm chất chói ngời của một con người vững vàng. Mặc dù sống động và trẻ trung, khuôn mặt anh đã có cái vẻ bừng sáng bất động của sắt tây, một trong các phẩm chất nhất thiết đối với các nhà ngoại giao, nó cho phép họ che giấu cảm xúc, ngụy trang các tình cảm, nếu như chẳng phải ngược lại, vẻ thản nhiên này lại không thông báo sự thiếu vắng nơi họ mọi cảm xúc và cái chết của các tình cảm. Người ta có thể coi trái tim các nhà ngoại giao là một bài toán không thể giải, bởi vì ba nhà ngoại giao xuất chúng nhất của thời đại đều mang dấu hiệu nổi bật là sự dai dẳng của thù hận, và những gắn bó nhiều tính chất tiểu thuyết. Tuy nhiên, Martial thuộc về cái tầng lớp người đủ khả năng tính toán tương lai của mình ở ngay giữa những khoái lạc cháy bỏng nhất, anh đã bắt đầu đánh giá thế giới và che giấu tham vọng bên dưới điệu bộ khoa trương của con người vận hạn tốt, ngụy trang tài năng bên dưới các bộ đồng phục gia nhân của sự tầm thường, sau khi nhận ra sự chóng vánh trong tiến thân của những kẻ không mấy tỏa bóng lên ông chủ của họ.

Hai người bạn buộc phải chia tay nhau, họ lịch thiệp bắt tay. Câu nhạc nhắc nhở vang lên báo hiệu để các quý bà lập thành các đội cađri cho một điệu đối vũ mới xua đuổi đám đàn ông đi khỏi khoảng không gian rộng lớn nơi họ đang trò chuyện với nhau, ở giữa phòng khách. Cuộc trò chuyện mau chóng này được thực hiện trong cái khoảng trống luôn luôn chia cắt các điệu đối vũ, ở trước lò sưởi phòng khách lớn của dinh thự Gondreville. Những câu hỏi và trả lời của cuộc đối đáp khá hay thấy ở vũ hội đã như thể được thì thầm bởi hai người, chỉ rót vào tai người còn lại. Tuy nhiên các đèn chùm và đuốc của lò sưởi chiếu ra ánh sáng rực rỡ lên hai người bạn đến mức mặt họ, bởi quá nhiều ánh sáng, không thể che đậy, dẫu cho vẻ kín đáo đầy tính ngoại giao, biểu hiện khó nhận thấy của các tình cảm nơi họ, cho cả nữ bá tước tinh ranh lẫn người phụ nữ xa lạ ngây thơ. Có lẽ sự do thám ý nghĩ này ở nơi những người lười nhác là một trong các khoái thú mà họ tìm được ngoài xã hội, trong khi biết bao nhiêu kẻ ngây ngô bị buồn chán, mà không dám thú nhận điều đó.

Để hiểu toàn bộ những gì cuộc trò chuyện trên đây có thể gây quan tâm, cần phải kể một sự kiện, thông qua các mối liên hệ vô hình nó sẽ tập hợp các nhân vật của tấn kịch nhỏ này, vào lúc đó đang rải rác tại các phòng khách. Quãng mười một giờ đêm, đúng khi các nữ vũ công quay về chỗ, cái xã hội của dinh thự Gondreville thấy xuất hiện người phụ nữ đẹp nhất Paris, bà hoàng của mốt, người duy nhất thiếu vắng tại buổi tụ tập rực rỡ này. Nàng tự áp đặt một điều luật, đó là bao giờ cũng chỉ tới vào thời điểm các phòng khách bày ra cái chuyển động sôi nổi kia, nó không cho phép các phụ nữ giữ thêm được lâu sự tươi mát của khuôn mặt cũng như điểm trang của họ. Cái khoảnh khắc ngắn ngủi này giống như là mùa xuân của một vũ hội. Một tiếng sau đó, khi khoái thú đã trôi qua, khi nỗi mệt mỏi ập đến, ở đó mọi thứ đều trở nên héo úa. Bà de Vaudremont chẳng bao giờ phạm phải sai lầm nán lại ở một bữa tiệc để rồi hiện ra tại đó với những bông hoa rũ xuống, các lọn tóc xõa xượi, trang phục thì nhàu nát, cùng một khuôn mặt thật giống mọi khuôn mặt bị cơn buồn ngủ hành hạ và không tiếp tục đánh lừa được mãi. Nàng lo sao để không bị nhìn thấy, giống các nữ địch thủ, vẻ đẹp ngủ gật của nàng; nàng biết khéo léo duy trì danh tiếng phụ nữ đỏm dáng của nàng bằng cách luôn luôn rút lui khỏi một vũ hội cũng ngời sáng đúng như lúc bước chân vào đó. Phụ nữ thì thầm vào tai nhau, với lòng ghen tị, rằng nàng chuẩn bị và mang lên người số trang sức đúng bằng số lượng các vũ hội trong một buổi tối. Lần này, bà de Vaudremont sẽ không thể tự tiện rời khỏi phòng khách nơi nàng đặt chân đến như trong lễ khải hoàn. Dừng chân chốc lát trên ngưỡng cửa, nàng tung những ánh mắt quan sát, dẫu thật nhanh, lên các phụ nữ mà sự điểm trang ngay tắp lự được nghiên cứu nhằm tự tin rằng phục sức của nàng sẽ làm lu mờ tất thảy. Người phụ nữ đỏm dáng lừng danh tự trưng bày trước sự ngưỡng mộ của đám đông, được dẫn bởi một trong những đại tá can đảm nhất thuộc bên pháo binh của Vệ binh, một sủng thần của Hoàng Đế, bá tước de Soulanges. Sự kết hợp thoáng chốc và ngẫu nhĩ của hai nhân vật này chắc hẳn có cái gì đó bí hiểm. Và khi nghe thông báo ông de Soulanges cùng nữ bá tước de Vaudremont, vài phụ nữ đang ở trên tấm thảm đứng dậy, và đám đàn ông chạy bổ tới từ các phòng khách xung quanh, chen lấn chỗ những cái cửa của phòng khách chính. Một kẻ thích bông đùa, vốn dĩ chẳng bao giờ thiếu những nhân vật như thế tại các cuộc hội họp đông người, nói khi nhìn thấy nữ bá tước và kỵ sĩ của nàng bước vào: “Phụ nữ thì hiếu kỳ hết mức muốn chiêm ngưỡng một người đàn ông trung thành với niềm đam mê của anh ta, cũng giống đàn ông săm soi một phụ nữ xinh đẹp khó mà biết chắc được điều gì.” Dẫu bá tước de Soulanges, chàng thanh niên trạc băm hai tuổi, sở hữu cái tính khí bồn chồn tạo ra ở người đàn ông các phẩm chất lớn lao, những nét mảnh khảnh và nước da tái của anh chẳng làm lợi mấy cho anh; cặp mắt đen của anh thông báo rất nhiều hùng tâm, nhưng ngoài xã hội anh rụt rè, và chẳng gì nơi anh hé lộ một trong những tài năng hùng biện sẽ bùng lên xuất chúng ở Cánh Hữu trong các cuộc họp lập pháp của đoạn Trung Hưng. Nữ bá tước de Vaudremont, người phụ nữ cao lớn hơi đẫy, nước da trắng đến lóa mắt, với một cái đầu nhỏ xíu thanh nhã và sở hữu cái lợi thế vô cùng lớn là có thể truyền cảm hứng tình yêu nhờ vẻ êm dịu trong các cung cách, thuộc vào số các tạo vật giữ được mọi lời mà vẻ đẹp hứa với họ. Cặp này, trong giây lát trở thành đối tượng cho sự chú tâm chung, không để cho nỗi hiếu kỳ tập trung vào mình quá lâu. Đại tá và nữ bá tước như thể hoàn toàn hiểu rằng sự ngẫu nhiên vừa đặt họ vào một hoàn cảnh gây bối rối. Chứng kiến họ bước tới, Martial nhảy ngay vào nhóm đàn ông đứng quanh lò sưởi, để quan sát, qua những cái đầu ken sát giống như một bức thành, bà de Vaudremont, với sự chú ý đầy ghen tuông mà ngọn lửa đầu tiên của lòng đam mê gây ra: một giọng nói bí mật dường như đang nói với anh rằng thành công mà anh lấy làm kiêu hãnh đến vậy có lẽ chỉ là thoáng qua; nhưng nụ cười lịch thiệp lạnh lùng mà nữ bá tước dùng để cảm ơn ông de Soulanges, và động tác của nàng nhằm tiễn anh trong lúc ngồi xuống bên cạnh bà de Gondreville, làm giãn mọi thớ cơ mà lòng ghen đã căng ra trên mặt anh. Tuy nhiên, trông thấy Soulanges đứng cách cái trường kỷ nơi bà de Vaudremont đang ngồi chỉ hai bước chân, và anh ta dường như không hiểu nữa ánh mắt qua đó người phụ nữ trẻ điệu đà bảo với anh ta rằng họ đang đóng hai cái vai nực cười, anh chàng người Provence có cái đầu núi lửa lại nhíu hàng lông mày đen tỏa bóng xuống cặp mắt xanh lơ, để tạo vẻ thong dong vuốt vuốt những lọn tóc nâu và, không để lộ nỗi xúc cảm đang làm rộn trái tim, anh săm soi tư thái của nữ bá tước cũng như của ông de Soulanges, vừa làm vậy vừa lắc lư cùng những người đứng cạnh; anh bắt tay đại tá tới nối lại tình thân với anh, nhưng lắng nghe mà không nghe thấy đại tá nói gì, vì đang hết sức bận rộn tâm trí. Soulanges ném những ánh mắt bình thản lên bốn hàng phụ nữ bo viền lấy phòng khách rộng mênh mông của ông nghị, ngắm nghía cái đường viền kim cương, rubi, các chùm vàng, rồi thì những cái đầu đeo nặng trang sức mà sự huy hoàng gần như làm nhợt nhạt lửa nến, pha lê của các đèn chùm và những nếp vàng thếp. Sự bình tĩnh vô tư lự của tình địch khiến viên chủ sự trở nên nóng nảy. Không tài nào chế ngự nỗi sốt ruột bí mật sôi sục trong lòng, Martial tiến về phía bà de Vaudremont để chào nàng. Khi anh chàng Provence xuất hiện, Soulanges ném lên anh một ánh mắt xỉn tối rồi ngoảnh đầu đi, vẻ hết sức láo xược. Một sự im lặng nặng nề phủ lên phòng khách, lòng hiếu kỳ dâng đến đỉnh điểm. Mọi cái đầu nghển lên trưng bày các biểu hiện kỳ cục nhất, ai cũng e ngại và đợi một cú bùng nổ mà những con người con nhà gia giáo đều luôn luôn tìm cách tránh. Đột nhiên khuôn mặt nhợt nhạt của bá tước vụt đỏ lựng cũng như vẻ lấp lánh những đồ trang sức của anh, và mắt anh vội cụp xuống nhìn sàn nhà, hòng không để ai đoán ra nguyên do gây nên nỗi bối rối. Nhìn thấy cô gái lạ mặt ngồi một cách khiêm nhường dưới chân giá nến, vẻ buồn bã anh đi qua trước viên chủ sự rồi lẩn vào một trong các phòng khách dành cho trò bài bạc. Martial và toàn thể người ở đó cứ tưởng Soulanges công khai nhường chỗ cho anh, vì sợ phạm phải sự lố bịch lúc nào cũng gắn chặt với những người tình bị phế truất. Viên chủ sự kiêu hãnh ngẩng đầu lên, nhìn cô gái lạ mặt; rồi khi đã đàng hoàng ngồi xuống cạnh bà de Vaudremont, anh nghe nàng nói với dáng vẻ lơ đãng đến mức không hề nghe thấy những lời mà người phụ nữ đỏm dáng nói bên dưới cây quạt: “Martial, anh làm ơn đừng đeo cái nhẫn mà anh đã giật của tôi trong tối nay. Tôi có các lý do để yêu cầu điều đó, tôi sẽ giải thích với anh, lát nữa, chừng nào chúng ta đi khỏi đây. Anh sẽ đưa tay cho tôi để đưa tôi đến nhà công nương de Wagram.

- Thế tại sao em lại cầm tay đại tá, nam tước hỏi.

- Em đã gặp anh ta ngay ngoài cửa, nàng đáp; nhưng để em lại một mình đi, mọi người nhìn kinh quá.”

Martial quay trở lại chỗ đại tá giáp kỵ binh. Quý bà nhỏ bé vận đồ xanh lơ đã trở thành mối dây liên hệ của sự lo âu đang lay động cùng lúc nhưng theo các cách thức khác nhau cả viên sĩ quan giáp kỵ binh, Soulanges, Martial và nữ bá tước de Vaudremont. Vào lúc hai người bạn chia tay sau khi thách thức lẫn nhau, lời thách kết thúc cuộc trò chuyện giữa họ, viên chủ sự lao về phía bà de Vaudremont, và tìm cách đặt nàng vào giữa khối cađri lộng lẫy nhất. Nhân được hưởng dạng say sưa trong đó một phụ nữ luôn luôn đắm mình vào bởi khiêu vũ và bởi chuyển động của một vũ hội nơi đàn ông hiện ra với vẻ hoang toàng của phục sức khiến họ bỗng có những nét hấp dẫn không kém cạnh so với những gì nó ban cho phụ nữ, Martial tin mình có thể buông thả theo sự quyến rũ đang hút anh về phía cô gái lạ mặt mà không phải chịu hình phạt nào. Tuy thành công trong việc nhìn trộm vài lần đầu tiên về phía quý bà vận đồ xanh lơ, không để cho hoạt động đầy lo lắng của cặp mắt nữ bá tước trông thấy, nhưng anh sớm bị bắt quả tang; và dẫu có thể xin thứ lỗi vì đầu óc lơ là ở lần đầu tiên, anh chẳng thể nào biện minh nổi cho sự im lặng hỗn xược mà anh sử dụng để đáp lại, về sau, câu hỏi quyến rũ nhất mà một phụ nữ có thể đặt cho một người đàn ông: tối nay anh có yêu không? Anh càng mơ mộng, nữ bá tước lại càng tỏ ra xấn xổ và tinh quái. Trong lúc Martial nhảy, đại tá đi từ nhóm này sang nhóm khác để hỏi han tin tức về cô gái xa lạ. Sau khi khai thác đến cạn kiệt sự vui tươi của mọi người, thậm chí của những kẻ hờ hững, anh quyết định tận dụng một khoảnh khắc khi nữ bá tước de Gondreville có vẻ đang rảnh rỗi để hỏi chính bà ta tên quý bà bí hiểm kia, thì bỗng anh nhìn thấy một khoảng trống nhỏ giữa cây cột gãy dùng làm bệ đỡ cho giá nến và hai cái đi văng kê sát vào đó. Đại tá bèn tận dụng khoảnh khắc khi điệu nhảy khiến một số ghế trở nên trống người, những ghế tạo thành nhiều hàng pháo đài được bảo vệ bởi các bà mẹ hoặc phụ nữ tương đối cao tuổi, và khởi sự băng ngang dãy lan can phủ đầy khăn san và khăn mùi soa đó. Anh bắt đầu khen ngợi các bà quyền quý già; rồi, từ người phụ nữ này sang người phụ nữ khác, từ câu nói lịch sự này sang câu nói lịch sự khác, rốt cuộc anh cũng đến được một chỗ trống bên cạnh cô gái lạ mặt. Chấp nhận nguy cơ phải gánh chịu những tai ương từ ngọn đuốc khổng lồ, anh nán lại đó bên dưới ngọn lửa và sáp của đống nến, trước nỗi bực dọc to lớn của Martial. Vốn dĩ quá mức khéo léo nên không phạm phải lỗi lầm là đột nhiên bắt chuyện với quý bà nhỏ bé vận đồ xanh lơ đang ở bên tay phải anh, đại tá khởi sự bằng cách nói với một bà cao lớn khá xấu xí ngồi bên trái anh: “Thưa bà, thật là một vũ hội đẹp quá! Sang trọng ghê! nhộn nhịp quá! Lấy danh dự mà nói, ở đây phụ nữ ai cũng xinh đẹp! Nếu bà không nhảy, thì chắc hẳn đó là vì bà đang thấy khó chịu trong người.”

Cuộc trò chuyện nhạt nhẽo này, mà đại tá khởi đầu, có mục đích khiến người phụ nữ ngồi bên cạnh anh cất lời, nàng, im lìm và bận rộn tâm trí, chẳng mảy may để ý một chút nào đến anh. Viên sĩ quan lưu trữ sẵn cả một đoàn lũ những câu kết thúc bằng: Còn bà, thưa bà? mà anh trông chờ rất nhiều. Nhưng anh rất đỗi kinh ngạc khi nhìn thấy vài giọt nước mắt trong cặp mắt cô gái xa lạ, mà bà de Vaudremont dường như đang thu hút hoàn toàn.

“Chắc hẳn bà đã có chồng, rốt cuộc đại tá Montcornet hỏi, giọng không chắc chắn lắm.

- Vâng, thưa ông, người phụ nữ xa lạ đáp.

- Chồng của bà chắc cũng đang ở đây?

- Vâng, thưa ông.

- Thế tại sao, thưa bà, bà lại ở chỗ này? Có phải là do thói đỏm không?”

Người phụ nữ đau khổ mỉm cười buồn bã.

“Hãy cho tôi hân hạnh, thưa bà, được là kỵ sĩ trong điệu đối vũ sắp tới, và chắc chắn tôi sẽ không đưa bà trở lại chỗ này! Tôi nhìn thấy ở gần lò sưởi một cái ghế dài còn trống, tới đó đi. Khi mà biết bao nhiêu người chăm chăm tìm cách lên ngôi, và sự điên rồ của thời này hướng cả vào hoàng tộc, tôi không sao hình dung nổi chuyện bà từ chối không chịu nhận lấy danh hiệu nữ hoàng của cuộc vũ hội dường như đã được hứa trước cho vẻ đẹp của bà.

- Thưa ông, tôi sẽ không nhảy.”

Âm điệu cụt lủn trong những câu trả lời của người phụ nữ ấy chất chứa nhiều tuyệt vọng đến mức đại tá buộc lòng phải rời bỏ chỗ ngồi. Martial, đoán biết được câu hỏi cuối cùng của đại tá và lời từ chối mà anh vừa phải nhận, nở một nụ cười, đưa tay vuốt cằm, làm cái nhẫn mà anh đeo trên ngón tay sáng óng lên.

“Anh cười gì thế? nữ bá tước de Vaudremont hỏi.

- Về sự thất bại của tay đại tá tội nghiệp kia, anh ta vừa nếm một cú đau quá…

- Em đã bảo anh tháo cái nhẫn ra cơ mà, nữ bá tước lại nói, ngắt ngang lời anh.

- Anh đã không nghe thấy.

- Tối nay anh không nghe thấy gì, nhưng lại nghe thấy mọi điều, thưa ông nam tước”, bà de Vaudremont đáp, vẻ tức tối.

“Anh chàng kia có một món đồ rực rỡ quá, người phụ nữ xa lạ nói với đại tá.

- Tuyệt đẹp, anh đáp. Anh chàng đó là nam tước Martial de La Roche-Hugon, một trong những người bạn thân nhất của tôi.

- Tôi cám ơn ông vì đã nói cho tôi tên của anh ta, nàng đáp, tỏ ra hết sức khả ái.

- Vâng, nhưng anh ta hơi bốc đồng.

- Có thể thấy rằng anh ta rất thân mật với nữ bá tước de Vaudremont, quý bà trẻ tuổi hỏi, đưa mắt dò hỏi đại tá.

- Hết sức luôn đấy!”

Cô gái xa lạ tái mặt đi.

“Nào nào, quân nhân nghĩ thầm, cô ta lại đi yêu cái tay Martial quỷ tha ma bắt kia.”

“Tôi lại cứ tưởng bà de Vaudremont gắn kết từ lâu với ông de Soulanges, cô gái trẻ lại nói, đã hồi phục một chút từ nỗi đau bên trong vừa khiến vẻ rực rỡ khuôn mặt nàng tối sầm đi.

- Từ tám ngày nay, nữ bá tước lừa anh ta, đại tá đáp. Nhưng chắc cô đã nhìn thấy cái anh chàng Soulanges khốn khổ đó khi anh ta đến; anh ta vẫn cố không tin vào nỗi bất hạnh của mình.

- Tôi đã nhìn thấy anh ấy”, quý bà vận đồ xanh lơ đáp. Rồi nàng nói thêm: “Thưa ông, tôi xin cám ơn ông”, âm điệu câu nói tương đương với một lời từ biệt.

Đúng lúc đó, điệu đối vũ sắp kết thúc, đại tá, phẫn chí, chỉ còn kịp thời gian rút lui, tự nhủ để an ủi: “Cô ấy đã có chồng.”

“Nào! viên giáp kỵ binh can đảm, nam tước kêu lên, kéo đại tá ra trước một cửa sổ để hít thở không khí trong lành ngoài vườn, anh tới đâu rồi?

- Cô ấy đã có chồng, bạn thân mến ạ.

- Thế thì có sao?

- A! úi chà, thì tôi là người có phong hóa mà, đại tá đáp, tôi chỉ còn muốn hướng đến những người phụ nữ mà tôi có thể lấy làm vợ thôi. Vả lại, Martial, cô ấy đã thể hiện rất rõ với tôi ý muốn không khiêu vũ.

- Đại tá, ta hãy đánh cược con ngựa đốm màu xám của anh lấy một trăm napoléon, rằng tối nay cô ấy sẽ nhảy với tôi.

- Tôi sẵn sàng! đại tá nói, đập tay vào tay anh chàng thích khoe mẽ. Trong lúc chờ đợi, tôi sẽ đi gặp Soulanges, có lẽ anh ta có biết quý bà kia, tôi nghĩ cô ấy quan tâm đến anh ta.

- Anh bạn trung hậu ơi, anh thua rồi, Martial cười lớn. Ánh mắt tôi đã bắt gặp ánh mắt của cô ấy, cái đó thì tôi quá rành. Đại tá thân mến, anh sẽ không trách tôi vì nhảy với cô ấy sau lời từ chối mà anh đã phải nhận đấy chứ?

- Không, không, còn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Vả, Martial ạ, tôi là tay chơi đẹp và kẻ thù tốt, tôi xin báo trước với anh là cô ấy thích kim cương.”

Nói đoạn, hai người bạn chia tay nhau. Tướng Montcornet tiến về phía phòng chơi bài, nơi anh trông thấy bá tước de Soulanges ngồi tại một cái bàn bouillotte. Dẫu giữa hai đại tá chỉ tồn tại cái thứ tình bạn tầm thường ấy, xây dựng dựa trên các mối nguy của chiến trận và các nghĩa vụ của phụng sự, viên đại tá giáp kỵ binh cũng cảm thấy đau lòng khi chứng kiến viên đại tá pháo binh, mà vốn dĩ anh biết là một con người khôn ngoan, dấn thân vào một ván bài nơi anh ta có thể khánh kiệt. Những đống vàng và tiền giấy ngổn ngang trên tấm thảm định mệnh chứng nhận cho mức độ thảm khốc của ván bài. Một vòng tròn người im lặng vây lấy những tay bài bạc ngồi bên bàn. Chốc chốc vài từ vang lên; nhưng dường như, nếu nhìn năm nhân vật bất động ấy, họ chỉ nói chuyện bằng ánh mắt. Khi đại tá, kinh hãi trước vẻ nhợt nhạt của Soulanges, tiến lại gần, thì bá tước thắng. Thống chế công tước d’Isemberg, một chủ ngân hàng lừng danh, Keller, đứng dậy nhẵn túi hoàn toàn, mất những khoản rất lớn. Soulanges còn trở nên u tối hơn nữa khi nhận về một đống tướng vàng và tiền, thậm chí anh còn chẳng đếm; một vẻ ngạo nghễ cay đắng khiến miệng anh méo lại, như thể anh đang đe dọa số mệnh thay vì cảm ơn các ân huệ của nó.

“Can đảm lên, đại tá nói với anh, can đảm lên, Soulanges!” Rồi, nghĩ rằng mình thực sự giúp anh ta nếu giật anh ta ra khỏi trò chơi: “Tới đây, anh nói thêm, tôi có một tin vui cần thông báo với anh, nhưng với một điều kiện.

- Điều kiện gì? Soulanges hỏi.

- Là phải trả lời điều mà tôi sẽ hỏi anh.”

Bá tước de Soulanges đứng bật dậy, với một dáng vẻ hết sức bất cần dồn hết số chiến lợi phẩm đánh bạc vào một cái khăn mùi soa mà lúc trước anh nóng nảy vò nhàu trong bàn tay, và khuôn mặt anh trông dữ tợn đến nỗi không tay bạc nào thấy là không hay khi anh chơi trò Ăn Non. Thậm chí các khuôn mặt dường như còn giãn ra khi bản mặt u ám và sầu muộn kia không còn ở lại trong cái vòng rực sáng vẽ nên phía trên một cái bàn, nhờ một ngọn đuốc.

“Bọn quân nhân quỷ quái quấn quýt thân thiết với nhau như chim cu ấy nhỉ!” hạ thấp giọng thì thào một nhà ngoại giao thuộc dạng làm cảnh, vừa nói vừa ngồi vào chỗ mà đại tá để lại.

Chỉ một khuôn mặt xanh nhợt và mệt mỏi ngoái nhìn người vừa thế chỗ, và nói với ông ta, ném vào ông ta một ánh mắt rực cháy, nhưng tắt ngấm ngay giống tia lửa một viên kim cương: “Quân nhân thì chẳng thèm để tâm đến đám dân sự, thưa ông bộ trưởng.”

“Bạn thân mến, Montcornet nói với Soulanges, kéo anh ta vào một góc, sáng nay Hoàng Đế đã ca ngợi anh rất nhiều, và việc thăng cấp anh lên hàng thống chế là không còn phải nghi ngờ gì nữa.

- Ông chủ không thích pháo binh đâu.

- Đúng, nhưng ngài yêu chiều quý tộc, mà anh thì lại là một ci-devant. Ông chủ, Montcornet nói tiếp, đã bảo rằng những ai từng lấy vợ tại Paris trong chiến dịch sẽ không bị coi như là bị thất sủng. Thế sao?”

Bá tước de Soulanges dường như chẳng hiểu gì trong những lời đó.

“A cái đó! giờ thì tôi hy vọng, đại tá đáp, anh nói cho tôi biết anh có quen biết một người phụ nữ bé nhỏ quyến rũ ngồi dưới chân một giá nến…”

Nghe thấy câu nói đó, cặp mắt bá tước long lên, anh túm lấy tay đại tá siết thật mạnh: “Tướng quân thân mến, anh nói bằng một cái giọng khàn lạc hẳn đi, nếu một người khác chứ không phải anh đặt cho tôi câu hỏi đó, tôi đã dùng đống vàng này đập cho vỡ đầu rồi. Để mặc tôi, tôi xin anh đấy. Tối nay, tôi thấy thà tự bắn vỡ sọ còn hơn… Tôi căm ghét mọi thứ gì mà tôi nhìn thấy. Vậy cho nên, tôi sẽ đi khỏi đây. Niềm vui này, thứ âm nhạc này, những bộ mặt ngu xuẩn cười cợt này đang ám hại tôi.

- Anh bạn khốn khổ, Montcornet dịu giọng đáp, thân tình vỗ vỗ vào tay Soulanges, anh nhiều đam mê quá! Thế anh sẽ nói gì nếu tôi bảo với anh rằng Martial nghĩ rất ít đến bà de Vaudremont, rằng anh ta đang đem lòng yêu quý bà bé nhỏ kia?

- Nếu hắn nói chuyện với cô ấy, Soulanges kêu lên, lắp bắp vì tức giận, tôi sẽ biến hắn trở nên cũng dẹp lép như cái ví của hắn, kể cả khi cái thằng thích khoe mẽ đó đang ngồi trong lòng Hoàng Đế.”

Và như thể bị xuội lơ bá tước ngã phịch xuống cái ghế dài mà đại tá đã kéo anh đến gần. Đại tá bèn chậm rãi rút lui, anh thoáng thấy Soulanges đang rơi vào một cơn giận dữ quá mãnh liệt không thể nói những câu bông đùa, hoặc giả những chăm lo của một tình bạn hời hợt chẳng thể nào có thể khiến dịu lại. Khi đại tá Montcornet quay trở lại phòng khách lớn nơi người ta đang nhảy, bà de Vaudremont là người đầu tiên hiện ra trước mắt anh, và anh nhận ra trên khuôn mặt nàng, thông thường bình thản đến vậy, vài dấu vết của một cơn xao động không thể giấu kín đi. Có một cái ghế trống bên cạnh nàng, đại tá bèn bước tới đó và ngồi xuống.

“Tôi cược là bà đang dằn vặt? anh hỏi.

- Chuyện vặt thôi, thưa tướng quân. Tôi đã muốn rời khỏi đây, tôi đã hứa sẽ tới vũ hội của bà đại công tước de Berg, và trước đó tôi còn phải ghé nhà công nương de Wagram. Ông de La Roche-Hugon, vốn dĩ biết điều đó, vẫn đang vui thú với việc hỉ hả với các bà quyền quý già.

- Đó đâu hoàn toàn là căn nguyên cho sự lo lắng của bà, và tôi xin đặt cược một trăm louis rằng tối nay bà sẽ ở lại đây.

- Hỗn xược!

- Tức là tôi đã nói đúng?

- Ừ thì! tôi đang nghĩ gì? nữ bá tước đáp, dùng cây quạt đánh lên các ngón tay của đại tá. Tôi có khả năng thưởng công cho anh nếu anh đoán ra.

- Tôi sẽ không chấp nhận lời thách thức, tôi có quá nhiều lợi thế.

- Hợm hĩnh!

- Bà sợ phải chứng kiến Martial phủ phục dưới chân…

- Chân ai? nữ bá tước hỏi, vờ tỏ ra kinh ngạc.

- Chân cái giá nến kia, đại tá đáp, chỉ về phía cô gái xa lạ, rồi nhìn nữ bá tước với một vẻ chú tâm gây bối rối.

- Anh đã đoán đúng, người phụ nữ điệu đà đáp, giấu khuôn mặt ra đằng sau quạt, nàng bắt đầu nghịch nó. Bà già de Lansac, anh cũng biết đấy, ma lanh giống như một con khỉ già, nàng nói tiếp sau một quãng im lặng, bà ta vừa nói với tôi rằng ông de La Roche-Hugon đang phải đối mặt với một số hiểm nguy, khi tán tỉnh người lạ mặt kia, tối nay xuất hiện ở đây như một kẻ phá rối. Tôi thà nhìn thấy thần chết còn hơn là cái khuôn mặt đẹp một cách tàn nhẫn đó, nhợt nhạt cứ như một huyễn ảnh. Đó là ác thần của tôi. Bà de Lansac, nàng nói tiếp sau khi để buột ra một cử chỉ bấn loạn, chỉ đến dự vũ hội với mục đích nhìn thấy mọi thứ trong lúc giả vờ ngủ, đã làm tôi thấy lo lắng vô cùng. Martial sẽ trả phải trả một cái giá rất đắt cho trò bịp mà anh ta đang làm với tôi. Tuy nhiên, anh bảo anh ấy đi, tướng quân, bởi vì đó là bạn của anh, rằng đừng có gây đau khổ cho tôi.

- Tôi vừa gặp một người, anh ta chẳng mong mỏi gì hơn là bắn nát óc cậu ta nếu cậu ta nói chuyện với quý bà nhỏ bé đó. Người đàn ông kia, thưa bà, là người rất giữ lời. Nhưng tôi biết Martial, những mối nguy ấy lại càng khích lệ cậu ta nhiều hơn mà thôi. Hơn thế nữa; chúng tôi đã cá cược với nhau…” Tới đây đại tá hạ giọng xuống.

“Tức là đúng thế, nữ bá tước hỏi.

- Lấy danh dự của tôi ra mà nói.

- Cám ơn, tướng quân, bà de Vaudremont đáp, ném sang anh một ánh mắt tràn ngập sự đỏng đảnh.

- Bà sẽ cho tôi hân hạnh được nhảy cùng bà chứ?

- Vâng, nhưng đến điệu đối vũ thứ hai nhé. Trong điệu này, tôi muốn biết màn kịch lắt léo kia có thể đi tới đâu, và tìm hiểu xem cái quý bà nhỏ bé vận đồ xanh lơ kia là ai, cô ta có vẻ rất trí tuệ.”

Đại tá, thấy rằng bà de Vaudremont muốn được ở một mình, đi ra chỗ khác, sung sướng vì đã khởi đầu cuộc tấn công theo đường lối thuận lợi đến vậy.

Tại các bữa tiệc người ta hay bắt gặp vài quý bà, cũng giống bà de Lansac, có mặt ở đó giống các thủy thủ già ra bờ biển ngắm đám thủy thủ trẻ đối đầu với giông bão. Vào lúc đó, bà de Lansac, hồ như quan tâm tới các nhân vật của cảnh này, có thể dễ dàng đoán ra cuộc tranh đấu mà nữ bá tước đang phải lao thân vào. Người phụ nữ trẻ tuổi đỏm dáng có duyên dáng đung đưa cái quạt, mỉm cười với các thanh niên chào nàng và đưa vào sử dụng các mưu mẹo mà một phụ nữ hay dùng để che giấu đi cảm xúc của mình, thì bà quyền quý già, một trong những bà công tước sáng suốt nhất và tinh ranh nhất mà thế kỷ mười tám đã truyền lại cho thế kỷ mười chín, biết đọc trong trái tim cũng như trong suy nghĩ. Bà già như thể nhận ra các chuyển động rất nhỏ hé lộ những vờ vịt của tâm hồn. Nếp gấp nhẹ nhất xuất hiện làm nhăn vầng trán trắng và thuần khiết đến thế kia, đợt run rẩy vô hình tích nhất của hai gò má, trò chơi của hàng lông mày, sự rung động khó thấy nhất của cặp môi mà làn san hô hay nhúc nhích không thể che giấu điều gì trước bà, đối với bà công tước cũng giống như các ký tự của một cuốn sách. Từ tận sâu cái ghế dài, mà váy của bà phủ kín, người phụ nữ điệu đà lão thành, vẫn trò chuyện với một nhà ngoại giao tìm bà hòng đón nhận các giai thoại mà vốn dĩ bà kể rất hay, tự ngắm nhìn bản thân mình nơi người phụ nữ đỏm dáng trẻ tuổi; bà thích thú tán thưởng khi chứng kiến nàng che giấu thuần thục đến thế nỗi sầu và các giằng xé của trái tim. Quả thật bà de Vaudremont cảm nhận được mức độ đau đớn ngang với nàng vờ tỏ ra vui vẻ: nàng đã tưởng gặp được ở Martial một con người nhiều tài năng để nàng có thể dựa vào mà tô điểm cho cuộc đời nàng nhờ mọi huyền ảo của quyền lực; vào lúc đó, nàng nhận ra một sai lầm tàn nhẫn với danh tiếng của nàng cũng ngang với lòng tự ái của nàng. Nơi nàng, cũng như những phụ nữ khác thời đó, sự đột ngột của các dục vọng làm tăng thêm mức độ sống động. Những tâm hồn nào sống thật nhiều và thật nhanh chịu đau khổ không ít hơn các tâm hồn tự thiêu đốt mình trong một tình trìu mến duy nhất. Sự ưa thích của nữ bá tước dành cho Martial nảy sinh vào hôm trước, cái đó đúng; nhưng viên bác sĩ phẫu thuật kém nhất cũng biết rằng nỗi đau gây ra bởi sự cắt bỏ một cơ phận sống còn lớn hơn so với việc cắt bỏ một cơ phận ốm. Trong sở thích của bà de Vaudremont đối với Martial có tương lai, trong khi niềm đam mê trước đó của nàng thì không có hy vọng, và bị tẩm độc bởi những sám hối của Soulanges. Bà công tước già, vốn dĩ rình mò giây phút thích hợp để nói chuyện với nữ bá tước, vội xua ông ngoại giao của mình đi; bởi vì, những lúc có các nữ tình nhân và người tình giận dỗi nhau, mọi mối quan tâm đều trở nên nhợt nhạt, ngay cả nơi một bà già. Để khai màn cuộc tranh đấu, bà de Lansac ném về phía bà de Vaudremont một ánh mắt nhạo báng khiến người phụ nữ đỏm dáng trẻ tuổi cảm thấy sợ vì phải chứng kiến số phận của mình nằm trong tay bà quyền quý. Có những ánh mắt từ phụ nữ chiếu vào phụ nữ cũng giống các ngọn đuốc được mang tới trong các đoạn mở nút bi kịch. Cần phải biết bà công tước ấy thì mới có thể đoán định cho đúng nỗi hãi hùng mà trò chơi vẻ bên ngoài gây cho nữ bá tước. Bà de Lansac cao lớn, các đường nét khiến người ta nói về bà: “Đó là một phụ nữ chắc trước đây phải đẹp lắm!” Bà thoa lên hai má nhiều phấn son đến nỗi các nếp nhăn gần như không còn hiện ra nữa; nhưng còn xa mới nhận về một nét rực rỡ nhân tạo từ màu son sẫm ấy, cặp mắt bà lại càng bởi thế mà u tối hơn. Bà mang trên người rất nhiều kim cương, và ăn vận với gu tốt đến mức không để ai thấy là bà lố bịch. Cái mũi nhọn của bà thông báo lời lẽ phúng thích. Một hàm răng giả đặt khéo lưu giữ cho miệng bà một sự nhăn nhó của châm biếm nhắc người ta nhớ đến miệng của Voltaire. Tuy nhiên sự lịch duyệt tuyệt diệu trong các cung cách của bà làm dịu đi rất nhiều nét vẻ tinh ranh của các ý nghĩ nơi bà, khiến người ta không thể buộc tội bà về sự độc ác. Cặp mắt màu ghi của bà già xao động lên, một ánh mắt chiến thắng đi kèm một nụ cười nói rằng: “Ta đã hứa với cháu điều đó!” băng ngang phòng khách, và trải rộng sắc hồng niềm hy vọng trên cặp má nhợt nhạt của cô gái trẻ đang run rẩy bên dưới chân giá nến. Mối liên minh này giữa bà de Lansac và người phụ nữ lạ mặt không thể nào thoát khỏi ánh mắt lão luyện của nữ bá tước de Vaudremont, nàng thoáng nhìn thấy một điều bí ẩn và những muốn xâm nhập nó. Đúng lúc ấy, nam tước de La Roche-Hugon, sau khi hỏi han xong xuôi mọi bà già quyền quý mà không sao biết được tên của quý bà vận đồ xanh lơ, tuyệt vọng đành lòng nói chuyện với nữ bá tước de Gondreville, và chỉ nhận được lời đáp chẳng mấy nhiều nhặn này: “Đó là một quý bà mà bà cựu công tước de Lansac đã giới thiệu với tôi.” Tình cờ ngoái đầu nhìn về phía cái ghế dài nơi bà già đang ngồi, viên chủ sự bắt chợt ánh mắt thông đồng tung về phía cô gái xa lạ, và dẫu có quan hệ khá là ngủng ngoẳng với bà từ lâu nay, anh quyết định tiếp cận bà. Nhìn thấy viên nam tước lanh lợi lượn lờ quanh ghế của bà, bà cựu công tước mỉm cười với vẻ nhạo báng, và nhìn bà de Vaudremont bằng một dáng vẻ khiến đại tá Montcorner phá lên cười.

“Nếu con mụ lưu đãng về già này giả lả thân tình, nam tước nghĩ, thì chắc hẳn bà ta sẽ chơi mình một vố nặng đây.” “Thưa bà, anh cất tiếng, người ta nói với tôi rằng bà được giao trách nhiệm trông coi một kho báu rất quý giá!

- Anh nghĩ tôi là con chằn tinh đấy hả, quý bà già nua hỏi. Nhưng anh đang nói đến ai? bà hỏi thêm, với một sự êm ái trong giọng nói khiến Martial thấy hy vọng trở lại.

- Về cái quý bà nhỏ bé lạ mặt kia, mà lòng ghen tị của tất tật các cô nàng điệu đà đã dồn tới chỗ đó. Chắc hẳn bà biết gia đình cô ấy?

- Có, bà công tước đáp; nhưng anh muốn làm gì với một nữ nhân thừa kế ở tỉnh, lấy chồng được một thời gian, một cô gái con nhà gia giáo mà anh không biết, các anh, nó chẳng bao giờ đi đâu.

- Tại sao cô ấy không nhảy? Cô ấy đẹp thế! Bà có muốn chúng ta ký một hiệp ước hòa bình không? Nếu bà chịu nói cho tôi mọi thứ gì mà tôi muốn biết, tôi xin thề với bà rằng một đơn thỉnh nguyện trả lại các khu rừng Navarriens qua Cơ quan đặc biệt sẽ được nồng nhiệt ủng hộ trước Hoàng Đế.”

Thuộc nhánh thứ của gia đình de Navarreins hiển hách [écartèle de Lansac qui est d’azur au bâton écoté d’argent, flanqué de six fers de lance aussi d’argent mis en pals], và mối quan hệ của bà quyền quý già nua với vua Louix XV đã khiến bà có được tước nữ công tước có chứng nhận; và, bởi nhà Navarreins còn chưa trở về, viên chủ sự trẻ tuổi đang ngọt nhạt đề xuất một sự hèn nhát với bà quyền quý già nua bằng cách xui bà đòi lại một tài sản thuộc về nhánh trưởng.

“Thưa ông, bà quyền quý già nua đáp với một sự nghiêm trang vờ vịt, hãy dẫn tôi đến chỗ nữ bá tước de Vaudremont. Tôi hứa với anh là tôi sẽ hé lộ cho cô ấy biết điều bí ẩn khiến cho cô gái lạ mặt của chúng ta trở nên thú vị đến thế. Xem kìa, tất tật đàn ông của vũ hội đều đã đạt tới cùng mức độ tò mò ngang với anh rồi đấy. Các cặp mắt đều không chủ ý mà quay hết cả về phía cái giá nến đó, nơi cô gái mà tôi bảo trợ đã được đặt vào một cách khiêm nhường, nó nhận về mọi sự vinh danh mà người ta từng định cướp đi của nó. Sung sướng thay người nào được nó chọn làm bạn nhảy!” Nói đoạn, bà ngừng lời, nhìn chăm chăm vào nữ bá tước de Vaudremont bằng ánh mắt nói rất rõ: “Chúng tôi đang nhắc đến cô đấy.” Rồi bà nói thêm: “Tôi nghĩ rằng anh sẽ thích được biết tên cô gái xa lạ từ miệng nữ bá tước xinh đẹp của anh hơn là từ miệng tôi?”

Thái độ của bà công tước nhiều tính chất khiêu khích đến mức bà de Vaudremont đứng dậy, tới cạnh bà, ngồi xuống cái ghế mà Martial nhường cho; và, chẳng hề để ý đến anh: “Tôi đoán, thưa bà, nàng vừa nói vừa cười lớn, rằng bà đang nhắc đến tôi; nhưng tôi xin thú nhận sự kém cỏi của tôi, tôi hoàn toàn không biết là nói tốt hay nói xấu.”

Bà de Lansac dùng bàn tay già nua xương xẩu và nhăn nheo của mình siết chặt lấy bàn tay xinh xẻo của người phụ nữ trẻ và, bằng giọng cảm thông, bà hạ giọng đáp: “Cô bé tội nghiệp!”

Hai phụ nữ nhìn nhau. Bà de Vaudremont hiểu rằng Martial là nhân vật thừa, và bảo anh đi khỏi đó bằng một dáng điệu uy nghi: “Để chúng tôi lại!”

Viên chủ sự, không mấy thích thú khi chứng kiến nữ bá tước bị hớp hồn trước mụ già nguy hiểm, kẻ đã kéo nàng về phía mình, ném cho nàng một ánh mắt của đàn ông, loại ánh mắt hùng mạnh đối với một trái tim mù quáng, nhưng trông thật lố bịch đối với một phụ nữ khi người đó đã bắt đầu đánh giá cái người mà nàng từng đem lòng yêu.

“Anh định bắt chước Hoàng Đế đấy hả?” bà de Vaudremont nói, hơi ngoảnh đầu sang để nhìn viên chủ sự với một dáng vẻ châm biếm.

Martial quá rành lề luật hành tẩu giang hồ, quá mức tinh ranh và quá nhiều tính toán nên không thể trưng bày là mình đang đoạn tuyệt với một phụ nữ có vị trí rực rỡ như vậy tại triều đình, người mà Hoàng Đế muốn lấy làm vợ; vả lại anh trông chờ vào lòng ghen tuông mà anh tự hứa sẽ khơi dậy nơi nàng giống như phương thức hiệu nghiệm nhất hòng đoán định bí mật sự lạnh lùng của nàng, và lại càng sẵn lòng đi khỏi đó hơn bởi vì đúng vào lúc đó một điệu đối vũ mới khiến tất cả mọi người bắt đầu vào chỗ. Nam tước lấy dáng vẻ nhường chỗ cho các khối cađri, anh đến đứng dựa lưng vào mặt đá một cái bàn console, khoanh hai tay trước ngực, và hết sức chú tâm vào cuộc trò chuyện giữa hai quý bà. Thỉnh thoảng anh dõi theo những ánh mắt mà cả hai nhiều lần tung về phía cô gái xa lạ. Anh bèn so sánh nữ bá tước với vẻ đẹp mới mẻ mà bí ẩn khiến cho trở nên quyến rũ tới vậy, nam tước lao vào các tính toán nhơ bẩn vốn quen thuộc với những người đàn ông đào hoa: anh bồng bềnh trôi nổi giữa một món tài sản cần chiếm lấy và cơn thất thường đang đòi được thỏa mãn. Ánh phản chiếu các ngọn đèn làm nổi bật khuôn mặt lo âu và u tối của anh trên làn vải nhiễu bóng màu trắng phủ mái tóc đen của anh, mà hẳn người ta có thể so sánh với một ác thần nào đó. Từ xa, hơn một người quan sát chắc hẳn phải tự nhủ: “Lại thêm một con quỷ khốn khổ dường như đang hết sức vui thú!” Vai phải tựa hờ vào khung cửa nằm giữa phòng khách dành cho khiêu vũ và phòng chơi bài, đại tá có thể mặc sức cười thầm bên dưới hàng ria rậm, anh hân hưởng khoái thú chiêm ngưỡng sự náo động của buổi vũ hội; anh nhìn thấy đến cả trăm khuôn mặt xinh đẹp quay cuồng theo nhịp điệu bất kham của điệu nhảy; anh đọc thấy trên vài khuôn mặt, chẳng hạn mặt của nữ bá tước và anh bạn Martial của nàng, những bí mật cho sự khuấy đảo nơi họ; rồi, ngoảnh đầu đi, anh tự hỏi có thể có mối liên hệ nào giữa cái dáng vẻ u tối của bá tước de Soulanges vẫn đang ngồi trên ghế, và vẻ ngoài đầy e sợ của quý bà xa lạ mà trên khuôn mặt lần lượt xuất hiện các niềm vui của hy vọng và những sợ hãi của một nỗi kinh hoàng không chủ ý. Montcornet ở đó giống như ông vua của bữa tiệc, anh tìm thấy trong bức tranh hoạt náo này một quang cảnh đầy đủ của xã hội, và anh cười điều đó, trong lúc thu nhận những nụ cười nhiều quan tâm của cả trăm phụ nữ rực rỡ và lộng lẫy: một đại tá thuộc Vệ binh đế chế, vị trí bao gồm hàm tướng chỉ huy lữ đoàn, chắc chắn là một trong những mối hời nhất của quân đội. Đã khoảng nửa đêm. Các cuộc trò chuyện, bài bạc, khiêu vũ, trò đỏm, các lợi ích, những trò tinh ranh và các dự đồ, tất tật đều đạt tới cái mức độ nóng bỏng ấy, nó khiến một thanh niên kêu lên ngây ngất: “Vũ hội đẹp quá!”

“Thiên thần nhỏ bé tốt bụng của tôi, bà de Lansac nói với nữ bá tước, cô đang ở vào cái độ tuổi giống như khi tôi từng phạm rất nhiều lỗi lầm. Chứng kiến cô chịu đau khổ lúc ban nãy, tôi đã nảy ra ý nghĩ nói với cô vài ý kiến từ bi. Phạm lầm lỗi ở tuổi hăm hai, chẳng phải như thế là làm hại tương lai của ta, chẳng phải đó là xé rách cái váy mà ta phải mặc? Cô thân mến, chúng ta chỉ biết được rất muộn cách thức sử dụng nó mà không làm nhàu nát nó. Cứ tiếp tục, cô gái yêu quý, kiếm về cho cô những kẻ thù khéo léo và những bạn bè không chút tài cư xử, rồi cô sẽ thấy một cuộc đời nhỏ bé hay hớm mà cô sẽ được hưởng, một ngày nào đó.

- A! thưa bà, một phụ nữ sẽ thật tệ khi cô ta hạnh phúc, có phải vậy không? nữ bá tước ngây thơ kêu lên.

- Cô bé ơi, cần phải biết lựa chọn, ở tuổi của cô, giữa khoái lạc và hạnh phúc. Cô muốn lấy Martial, anh ta không đủ ngu để trở thành một người chồng tốt, cũng không đủ đam mê để trở thành một người tình. Anh ta nợ nần, cô yêu quý ạ, anh ta là người sẽ xâu xé tài sản của cô; nhưng những cái đó sẽ chẳng là gì nếu anh ta mang lại hạnh phúc cho cô. Cô không thấy anh ta già đến mức nào à? Chắc con người này thường xuyên ốm đau, anh ta đang tận hưởng các tàn tích còn lại. Ba năm nữa thôi, anh ta sẽ trở thành một người xong xuôi. Kẻ tham vọng sẽ bắt đầu, có lẽ anh ta sẽ thành công. Tôi không tin điều đó. Anh ta là ai? một tay mưu mô có thể sở hữu ở mức đỉnh cao tài năng áp phe và biết hoa môi múa mép; nhưng anh ta được hưởng quá nhiều lợi thế nên không thể nói tới một phẩm hạnh đích thực, anh ta sẽ không đi xa. Vả lại, nhìn anh ta mà xem! Chẳng phải ta có thể đọc thấy trên trán anh ta rằng, vào thời điểm này, chẳng hề có chuyện anh ta nhìn thấy ở cô một phụ nữ trẻ và xinh đẹp, mà là hai triệu mà cô sở hữu? Anh ta không yêu cô, cô thân mến, anh ta tính toán cô như thể đó là một áp phe. Nếu cô muốn lấy chồng, thì hãy chọn một người già hơn, một người được trọng vọng, và đã ở nửa chặng đường. Một bà góa không được biến cuộc hôn nhân của mình thành một áp phe tình ái lăng nhăng. Một con chuột có bao giờ sập cùng một cái bẫy hai lần không? Giờ đây, một bản khế ước mới phải trở thành một cú đầu cơ cho cô, và cần phải, khi tái giá, ít nhất cũng có hy vọng rồi một ngày kia nghe thấy người ta gọi cô là thống chế phu nhân.”

Đúng lúc đó, ánh mắt hai người phụ nữ, một cách hết sức tự nhiên, cùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp của đại tá Montcornet.

“Nếu cô muốn đóng cái vai khó khăn của một phụ nữ điệu đà và không muốn lấy chồng, bà công tước nói tiếp với vẻ hiền từ, a! cô bé khốn khổ ơi, thì hẳn cô sẽ rành hơn bất kỳ ai khác cái nghệ thuật dồn tụ những đám mây đen giông gió để rồi hóa giải chúng đi. Nhưng, tôi xin can cô đấy, đừng bao giờ tự tìm cho mình thú vui chọc ngoáy vào cái sự “sao cho trong ấm”, phá hủy sự hòa hợp của các gia đình và niềm hạnh phúc của những người phụ nữ sung sướng.





(còn nữa)


nhân tiện, mấy thứ liền một lúc:

+ đã tiếp tục bài của Roger Caillois về Montesquieu
+ đã tiếp tục tiện bút "Les Feuillantines"
+ đã tiếp theo và hết bài về "parcours" của Maurice Merleau-Ponty (suýt quên phát này đấy)




Honorer Honoré
Mặc Đỗ: một César (về César Birotteau)
Adolphe
XVI. Nữ công tước de Langeais
XV. Béatrix
Balzac trong thế kỷ mười chín
XIV. Gái già
Cách một (hay là "Balzac trong thế kỷ 19", phần mở đầu)
XIII. Vĩnh biệt (đầy đủ)
XII. Một người con gái của Eva
XI. Rực rỡ và khốn cùng đời kỹ nữ
X. Ursule Mirouët (phần 1)
(phần 2)
Balzac và Flaubert
IX. Louis Lambert
VIII. Nàng tình nhân hờ (đầy đủ)
[tiện bút] Đọc Balzac ở Hà Nội
VII. Người phụ nữ tuổi ba mươi (phần 1)
(phần 2)
VI. Viên bác sĩ nông thôn
Trở về cổ điển: Balzac - Vở kịch con người
V. Một vụ việc ám muội (phần 1)
(phần 2)
(phần 3)
IV. Albert Savarus (phần 1)
(phần 2)
III. Séraphîta
II. Ferragus (phần 1)
(phần 2)
(phần 3)
I. Mặt bên kia của lịch sử hiện thời
Vinh quang và một cốc nước cho Honoré de Balzac

5 comments:

  1. trở lại Sân khấu một cái là thấy không khí ùn ùn lên tornado ngay.
    thấy được Tinh thần ở khắp mọi nơi, từ một sự vắng mặt đến một ánh mắt. có nhẽ Balzac tạo ra cái phong hóa mà ông kể đến, bằng cách hoàn tất những gì mà thực tại đúc ra.

    ReplyDelete
  2. Lần đầu biết Balzac ở trích đoạn lão Goriot học hồi PTTH, sau tới Miếng da lừa,... cháu chẳng thấy hứng thú gì với ổng:) Thì ra lỗi đâu phải tại ông Balzac vĩ đại ở nước Pháp xa xôi kia, mà lỗi ở ông Đặng Thai Mai chủ biên bộ SGK chú nhỉ. Cháu chưa hiểu vòng thứ nhất có liên quan gì tới số đo không :p

    ReplyDelete
  3. mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, thậm chí một cách hết sức bất ngờ, nếu thoát được (dẫu chỉ chút ít) khỏi cái trò gì cũng chăm chăm tìm cách đổ lỗi đấy

    nhìn chung Đặng Thai Mai đáng giá hơn tuyệt đại đa số những người chỉ trích ông ấy

    ReplyDelete
  4. trong các câu văn của Balzac có cái sự phức tạp lồ lộ nó rèn luyện người đọc để làm một bà de Lansac. nhưng quả tình cái sự bỡn cợt này rất khó nắm bắt. đại khái như: "Nữ bá tước de Vaudremont ... thuộc vào số các tạo vật giữ được mọi lời mà vẻ đẹp hứa với họ." đây đúng là một lời bông đùa trong cuộc trò chuyện với Tạo hóa, chứ ko phải với các nhân vật của ông.

    ReplyDelete
  5. sự viết của Balzac đặc biệt gây chóng mặt ở những câu chuyện như thế này, hoặc ở các đoạn như thế này trong những câu chuyện khác: có thể cảm thấy rõ sự nguy hiểm của một sự hụt chân, chỉ cần hụt một cái là hỏng hết

    và có những lúc Balzac cũng hụt thật hehe: sẽ có riêng một bài về những pha viết hỏng của Balzac (so với bản thân Balzac)

    ReplyDelete