Il faudrait une bataille contre Bataille, autant pour le combattre que pour l'honorer.
(đã tiếp tục "Thomas Bernhard cười khẩy")
Showing posts with label georges-bataille. Show all posts
Showing posts with label georges-bataille. Show all posts
Nov 27, 2018
Dec 25, 2017
Caillois về Montesquieu
Tôi sẽ không để năm 2017 kết thúc mà chưa đưa được vào mục "đọc lý thuyết" một nhân vật: Roger Caillois.
Mất nhiều năm tôi mới bắt đầu nhìn nhận được một cách rõ ràng hơn về bộ ba Roger Caillois-Michel Leiris-Georges Bataille. Tôi nghĩ đương nhiên trong bộ ba này, Georges Bataille (cũng xem thêm ở kia) phải là nhân vật duy nhất, cho đến giờ phút này, từng xuất hiện tại Việt Nam. Bởi vì trong "bộ ba" ấy, Bataille kém rất xa Leiris và Caillois. Trong mọi khả năng, trí thức Việt Nam luôn luôn chọn những gì kém nhất (sắp tới đây tôi sẽ tập trung vào chủ đề Georges Bataille, từ L'Expérience intérieure đến La Part maudite; cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi xuất hiện trong tiếng Việt lại là La Littérature et le Mal, tức là Văn chương và cái ác, cuốn sách rất kém, kém cả so với chính Bataille).
Mất nhiều năm tôi mới bắt đầu nhìn nhận được một cách rõ ràng hơn về bộ ba Roger Caillois-Michel Leiris-Georges Bataille. Tôi nghĩ đương nhiên trong bộ ba này, Georges Bataille (cũng xem thêm ở kia) phải là nhân vật duy nhất, cho đến giờ phút này, từng xuất hiện tại Việt Nam. Bởi vì trong "bộ ba" ấy, Bataille kém rất xa Leiris và Caillois. Trong mọi khả năng, trí thức Việt Nam luôn luôn chọn những gì kém nhất (sắp tới đây tôi sẽ tập trung vào chủ đề Georges Bataille, từ L'Expérience intérieure đến La Part maudite; cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi xuất hiện trong tiếng Việt lại là La Littérature et le Mal, tức là Văn chương và cái ác, cuốn sách rất kém, kém cả so với chính Bataille).
Jun 1, 2016
tiếp tục xếp
trong lịch sử đọc Kafka, cứ lâu lâu lại thấy xuất hiện một quả bom, mà người ta rất nhanh chóng thấy là bom xịt, lại thêm một quả bom xịt
quả bom mới nhất, được quảng cáo một cách dữ dội, đến mức có thể gọi là điên rồ, là bộ "tiểu sử" Kafka, của Reiner Stach
một bộ sách mà đọc xong ta thấy tiếc, không phải tiếc nó hết quá nhanh, ta chưa kịp thấy thỏa mãn, mà tiếc vì đã bỏ thời gian đọc nó
quả bom mới nhất, được quảng cáo một cách dữ dội, đến mức có thể gọi là điên rồ, là bộ "tiểu sử" Kafka, của Reiner Stach
một bộ sách mà đọc xong ta thấy tiếc, không phải tiếc nó hết quá nhanh, ta chưa kịp thấy thỏa mãn, mà tiếc vì đã bỏ thời gian đọc nó
Mar 21, 2016
Jun 3, 2015
Italo Calvino: Những thành phố vô hình
Trong số mới nhất của tờ Books (tuy bị mất một số nhân sự sang cho tờ tạp chí mới này, số vừa xong, tháng Năm 2015, của Magazine Littéraire tức ML vẫn đặc biệt hay, với chuyên đề về tụi pervers tức là perverse tức là "biến thái", tức là toàn bộ loài người, nhất là một bài trong chuyên đề ấy, về Georges Bataille và Jean Genet, cùng một bài ngoài chuyên đề, một bài báo hiếm hoi viết về Jean-Pierre Richard, một nhà phê bình văn học kiệt xuất), Kazuo Ishiguro khi trả lời phỏng vấn bỗng nói được một câu rất hay, về vai trò của các tiểu thuyết gia, đại ý nói rằng nhà văn là những người viết về những cảm xúc mà một số câu hỏi làm hiện ra, như là để bù lại cho việc họ không thể trả lời được những câu hỏi đó.
Văn chương không phải để đi trả lời các câu hỏi, mà nó toàn đặt thêm ra những câu hỏi mới - nhà văn càng lớn thì càng đặt ra những câu hỏi khó. Những câu trả lời thì đi qua, những câu hỏi thì còn lại. Trong Những thành phố vô hình (Le Città invisibili) đặt ra một câu hỏi kín đáo: trú sở của con người là ở đâu? Câu trả lời tương đối dễ: con người có hai trú sở quan trọng nhất, là thành phố và giấc mơ. Nhưng đọc hết Những thành phố vô hình thì một câu hỏi khác lại hiện ra và chắc chắn mắc lại không cách gì trả lời cho nổi: các thành phố, thật ra chúng có thực, hay chỉ là vô hình?
Văn chương không phải để đi trả lời các câu hỏi, mà nó toàn đặt thêm ra những câu hỏi mới - nhà văn càng lớn thì càng đặt ra những câu hỏi khó. Những câu trả lời thì đi qua, những câu hỏi thì còn lại. Trong Những thành phố vô hình (Le Città invisibili) đặt ra một câu hỏi kín đáo: trú sở của con người là ở đâu? Câu trả lời tương đối dễ: con người có hai trú sở quan trọng nhất, là thành phố và giấc mơ. Nhưng đọc hết Những thành phố vô hình thì một câu hỏi khác lại hiện ra và chắc chắn mắc lại không cách gì trả lời cho nổi: các thành phố, thật ra chúng có thực, hay chỉ là vô hình?
Jun 20, 2013
Cái ác
Một vài nhà phê bình văn học, không hiểu vì lý do gì, có thể
chẳng vì lý do gì hoặc do nội tâm thiếu thốn tình yêu, lâu nay cứ duyên dáng kiên
nhẫn và nhảm nhí nhắc đi nhắc lại rằng văn chương không có tình yêu là văn
chương vứt đi. Nhiều nhà phê bình khác thì bảo văn chương không có tư tưởng lớn
là văn chương thời vụ, chẳng đáng tính đến. Lại có cả một lý thuyết rất nghiêm
chỉnh chứng minh văn chương có thể không cần câu chuyện nhưng nhất định tác giả
phải miêu tả, không miêu tả cái này thì miêu tả cái khác.
Tức là, dường như mọi thứ đang minh họa một cách phong phú
cho lời nhận xét rất nhiều độc địa của Milan Kundera, đại khái theo đó nghệ thuật
thì có thể chết, nhưng những làm xàm về nghệ thuật thì lại bất tử.
Jan 17, 2013
Georges Bataille
Georges Bataille, văn chương và cái ác.
Bộ ba huyền thoại của một thời gồm Georges Bataille, Michel Leiris và Roger Caillois. Ba người đều có vẻ thích được gọi là "nhà xã hội học". Ấy là cái thời có cảm tưởng văn chương rộng lớn hơn bây giờ rất rất nhiều.
Với dân phê bình, Georges Bataille còn là một ông tổ, vì đã lập ra tờ tạp chí Critique.
Bác 5xu bảo đọc Bataille thì hiểu điện ảnh phương Tây hơn hẳn, phải không í nhờ.
Bộ ba huyền thoại của một thời gồm Georges Bataille, Michel Leiris và Roger Caillois. Ba người đều có vẻ thích được gọi là "nhà xã hội học". Ấy là cái thời có cảm tưởng văn chương rộng lớn hơn bây giờ rất rất nhiều.
Với dân phê bình, Georges Bataille còn là một ông tổ, vì đã lập ra tờ tạp chí Critique.
Bác 5xu bảo đọc Bataille thì hiểu điện ảnh phương Tây hơn hẳn, phải không í nhờ.
Jan 16, 2013
Sách (LX) Đỏ Ác
Cuốn Đỏ của Nguyễn Dương Quỳnh đã ra:
Đỏ gồm hai tiểu thuyết ngắn, Đỏ và Nước Xốt Cà Chua, trong đó Đỏ là một câu chuyện đặc biệt tinh tế, một tác phẩm rất buồn mặc dù không hề cố để buồn bã, về sự "đau lòng" trong cuộc đời, còn Nước Xốt Cà Chua có nhịp điệu vui vẻ và gấp gáp hơn nhiều, nhưng cũng đầy vị buồn. Với tôi, đây là "debut" đáng quan tâm nhất trong nhiều năm trở lại đây, một tác phẩm mang một điều rất lạ là nó đầy đủ trong sự thiếu hụt, một cảm giác chênh vênh rất nhẹ trong sự bình thản đặc biệt khó hình dung ở một tác giả sinh năm 1990.
Trong thoáng chốc, chợt tôi có cảm giác mình giống như là Jérôme Lindon :p
Đỏ gồm hai tiểu thuyết ngắn, Đỏ và Nước Xốt Cà Chua, trong đó Đỏ là một câu chuyện đặc biệt tinh tế, một tác phẩm rất buồn mặc dù không hề cố để buồn bã, về sự "đau lòng" trong cuộc đời, còn Nước Xốt Cà Chua có nhịp điệu vui vẻ và gấp gáp hơn nhiều, nhưng cũng đầy vị buồn. Với tôi, đây là "debut" đáng quan tâm nhất trong nhiều năm trở lại đây, một tác phẩm mang một điều rất lạ là nó đầy đủ trong sự thiếu hụt, một cảm giác chênh vênh rất nhẹ trong sự bình thản đặc biệt khó hình dung ở một tác giả sinh năm 1990.
Trong thoáng chốc, chợt tôi có cảm giác mình giống như là Jérôme Lindon :p
Jun 4, 2010
Dành cho các bác nghiên cứu lịch sử âm nhạc VN
Tôi mới mò ra được một loạt bài mang tên Quá trình tiến triển của lịch sử nền nhạc Việt của Nguyễn Duy Diễn và Phạm Vinh, giáo sư trường trung học Văn Lang và trường Bắc Bình Vương, đăng gần 10 kỳ trên một tờ tạp chí Hà Nội trước 1954, loạt bài nhiều tài liệu phong phú. Nếu hai nhà nghiên cứu âm nhạc Jason Gibbs và Nguyễn Trương Quý còn chưa có thì tôi sẵn sàng cung cấp. Nguyễn Duy Diễn sau này vào Sài Gòn dạy học, viết rất nhiều sách thuộc dạng sách giáo khoa văn học.
Mang tài liệu ra để câu bộ sách của bác Quý :) Trong trilogy này tôi đã có lần review quyển Ăn phở rất khó thấy ngon. Tuy rằng bác Quý đã hứa sẽ tặng nhưng cứ thế mà nhận thì cũng ngại, đấy bác xem có mấy cái tài liệu em mang đổi, bác tặng sách em nhá :d
------------------
(đợi lát viết tiếp)
Tiếp đây:
Mang tài liệu ra để câu bộ sách của bác Quý :) Trong trilogy này tôi đã có lần review quyển Ăn phở rất khó thấy ngon. Tuy rằng bác Quý đã hứa sẽ tặng nhưng cứ thế mà nhận thì cũng ngại, đấy bác xem có mấy cái tài liệu em mang đổi, bác tặng sách em nhá :d
------------------
(đợi lát viết tiếp)
Tiếp đây:
Subscribe to:
Posts (Atom)
