từ đấy (để) đến (được) đây: cả một đường
(tiếp tục (ăn) tiramisu)
Gérard de Nerval rất bị các số ám lấy và chi phối, ở mức độ rất mạnh. Tất nhiên, đấy không phải là người duy nhất như vậy.
vanity doesn't mean fair
từ đấy (để) đến (được) đây: cả một đường
(tiếp tục (ăn) tiramisu)
Gérard de Nerval rất bị các số ám lấy và chi phối, ở mức độ rất mạnh. Tất nhiên, đấy không phải là người duy nhất như vậy.
nghl: "- tại sao người ta lại có thể nghĩ được đến chuyện gọi một cái thứ như thế là cái nhà được nhỉ? còn không bằng một cái hầm
- lại còn là hầm để xe nữa chứ"
Khi nhận ra tuy rất ghét những thứ gì ngọt (nhất là đã ngọt rồi lại còn lợ) nhưng lại có thể rất thoải mái ăn một thứ như tiramisu, tôi đã
Muốn nhìn thấy thì phải ở bên trong, nhưng nếu muốn nhìn thấy nữa, thì lại phải đi ra bên ngoài. Kia là một cách để làm như vậy (nhờ rất nhiều vào nhân vật ấy ta mới làm được điều này) - nhưng lại cũng không hẳn, vì Balzac khi viết thư cho Hanska vẫn hoàn toàn ở bên trong.
Một cách rất tốt lại chính là nhìn vào Balzac từ khi Balzac còn chưa trở thành Balzac:
(tiếp tục "Ý")
tiếp luôn thêm một phát
vì gần đây mới có Maupassant nên tôi nghĩ đến cuốn sách của Pierre Bayard, Maupassant, juste avant Freud
Dưới đây là chương 1:
"Paris, 1885"
tiếp tục đi theo câu chuyện: Jean-Yves Mollier không chỉ viết lịch sử xuất bản trên diện rộng, mà còn nhìn vào một số nhân vật cụ thể; L ở đây là Larousse còn H là Hachette - những cái tên tất nhiên quá quen
Ban đầu, Mollier quan tâm đến các Lévy của xuất bản tại Pháp (Michel và cả Calmann), những người có vai trò lớn, nhưng