Lịch sử xuất bản đã biết đến rất nhiều avatar. Việt Nam đóng góp vào câu chuyện chung một điều chẳng phải là không độc đáo, điều này nằm ở mệnh đề sau đây: nhà xuất bản Hội Nhà văn
không phải là một nhà xuất bản. Mệnh đề ấy có thể được hiểu nếu thấy được cơ chế tương tự ở những khu vực khác, chẳng hạn, một thứ hết sức phổ biến ở Việt Nam như "lý luận" hoàn toàn
không phải là lý thuyết (
đã nói).
Như mọi khi, khi một cái gì đó sắp chết, hoặc ít nhất là lâm nguy, cơn hấp hối của nó thu hút cái nhìn (sử gia thì ăn xác chết); vài chục năm vừa qua có một lượng cực lớn cái nhìn dõi vào điện ảnh: đấy là một ví dụ. Giống thế, xuất bản trở thành đối tượng ngày càng lớn.