tiếp luôn thêm một phát
vì gần đây mới có Maupassant nên tôi nghĩ đến cuốn sách của Pierre Bayard, Maupassant, juste avant Freud
Dưới đây là chương 1:
"Paris, 1885"
vanity doesn't mean fair
tiếp luôn thêm một phát
vì gần đây mới có Maupassant nên tôi nghĩ đến cuốn sách của Pierre Bayard, Maupassant, juste avant Freud
Dưới đây là chương 1:
"Paris, 1885"
tiếp tục đi theo câu chuyện: Jean-Yves Mollier không chỉ viết lịch sử xuất bản trên diện rộng, mà còn nhìn vào một số nhân vật cụ thể; L ở đây là Larousse còn H là Hachette - những cái tên tất nhiên quá quen
Ban đầu, Mollier quan tâm đến các Lévy của xuất bản tại Pháp (Michel và cả Calmann), những người có vai trò lớn, nhưng
Paul Cézanne not Paul Celan
đã Cézanne thì cũng tiếp tục luôn người bạn của Cézanne, Renoir (và cũng tiếp tục cái rất liên quan), đều ở những hoạt động không phải chính yếu
đồng thời, tiếp tục SLRL và RCC
(cũng đang tiếp tục "Qua cửa sổ" và "Số nhà")
tiếp tục chủ đề
Ở hai câu chuyện của Raymond Chandler, nhân vật thám tử bị cuốn ngay vào sự việc: Farewell, My Lovely và The Long Goodbye. Mở đầu của ba câu chuyện khác là cảnh đến gặp người thuê điều tra; đó là The Big Sleep, The High Window và The Lady in the Lake; ở cả ba lần đều có miêu tả chi tiết ngôi nhà; hai trong số ba thân chủ là người già (một ông già, một bà già). Hai câu chuyện còn lại bắt đầu bằng việc thân chủ tìm đến chỗ của thám tử: The Little Sister và Playback, với biến thể ở câu chuyện thứ hai, đến nhà thám tử chứ không phải đến văn phòng.
Farewell, My Lovely. Còn The Lady in the Lake là thế giới của nước hoa.