Baudelaire có một thái độ ít nhất thì cũng không thuần chất về phía Victor Hugo: đối với một người kiếm được 1 franc một ngày trong cả đời (nhân vật tự làm kế toán) thì sự thành công và giàu có của nhà thơ kia quả có cái gì đó thật phi lý, thậm chí gớm ghiếc. Ngược lại, Baudelaire yêu quý Balzac, một người cũng đen đủi và xui xẻo giống mình.
Một B khác, Barthes, dường như thấy mình gần gũi với Balzac thông qua một điều bất ngờ: lối sống theo kiểu thầy tu.
Nhưng đây sẽ là một B khác nữa: nhân vật ấy.