Sep 14, 2026

Về đến

đâu?



Một người lênh khênh trên giàn giáo. Thùng sơn để ở một góc tấm ván kê ngang, hai thanh sắt mảnh bắt chéo nhau tạo thành một dạng che chắn không mấy đảm bảo cho mỗi "tầng" - ngẩng đầu dướn người sơn phía trên cao một lúc, người kia lại cúi xuống nhúng đầu cây gậy gắn miếng lăn của mình vào cái thùng; nếu chuyển động nhịp nhàng, người thợ sơn có thể tự biến mình, cùng đống giàn giáo, thành một chi tiết của mặt tiền nhà.


Sep 11, 2026

Các số và các số

từ đấy (để) đến (được) đây: cả một đường

(tiếp tục (ăn) tiramisu)


Gérard de Nerval rất bị các số ám lấy và chi phối, ở mức độ rất mạnh. Tất nhiên, đấy không phải là người duy nhất như vậy.


Sep 10, 2026

tiramisu

nghl: "- tại sao người ta lại có thể nghĩ được đến chuyện gọi một cái thứ như thế là cái nhà được nhỉ? còn không bằng một cái hầm

- lại còn là hầm để xe nữa chứ"



Khi nhận ra tuy rất ghét những thứ gì ngọt (nhất là đã ngọt rồi lại còn lợ) nhưng lại có thể rất thoải mái ăn một thứ như tiramisu, tôi đã

Sep 9, 2026

Đi ra ngoài

Muốn nhìn thấy thì phải ở bên trong, nhưng nếu muốn nhìn thấy nữa, thì lại phải đi ra bên ngoài. Kia là một cách để làm như vậy (nhờ rất nhiều vào nhân vật ấy ta mới làm được điều này) - nhưng lại cũng không hẳn, vì Balzac khi viết thư cho Hanska vẫn hoàn toàn ở bên trong.

Một cách rất tốt lại chính là nhìn vào Balzac từ khi Balzac còn chưa trở thành Balzac:


(tiếp tục "Ý")

Aug 30, 2026

M và F

tiếp luôn thêm một phát

gần đây mới có Maupassant nên tôi nghĩ đến cuốn sách của Pierre Bayard, Maupassant, juste avant Freud


(cũng tiếp tục QCS và Cz)


Dưới đây là chương 1:

"Paris, 1885"