Jul 5, 2026

Các hiệu sách chết

tiếp tục "bbb""nghách"


Giống hệt (lại một lần nữa): sự sụp đổ của sách tại Việt Nam lần trước đã mang dấu hiệu sẽ lặp lại vào lúc này. Hồi ấy, đột nhiên xuất hiện rất nhiều sách in giấy couché (và bìa cứng, tất nhiên). Tầm 2000 đổ về sau lênh láng cái thứ giấy láng ấy (và Hà Nội bỗng có đường Láng là trung tâm của sách), được sử dụng để in vô số sách không sao mà đọc nổi - quả thật chúng đã biến mất hẳn, cho dù được hình dung như là các công trình bề thế, thậm chí trường tồn. Giờ thì đến lượt sách bản đặc biệt: vẫn là như vậy, chỉ thêm yếu tố "đánh số", vốn dĩ có thể thực hiện nhờ việc truyền thông tin đã dễ dàng hơn. Thêm một lần nữa, sách ở Việt Nam biến thành những thứ bê tông cốt thép, hay nói đúng hơn, các xác ướp.

(bọp bọp bọp)


Nguyên nhân cho hai lần cũng giống nhau: việc in sách không được sự đọc dẫn dắt (thời đó: chủ đề này, tác giả này đang được chuộng; thời này: bán được), tuy lúc nào cũng có những thứ đi kèm hao hao, ở thời kia là các manh nha của forum đoạn khởi đầu, còn thời nay là social network cùng nhiều hội nhóm.

Jul 4, 2026

bớt bê bết

(bớt này và bớt kia)


Tôi gặp X. tại quán Habakuk, ấn tượng lớn nhất của tôi là cử động bàn tay của X., cứ không ngừng đưa ra sau sờ (có lẽ cả vuốt) chỏm tóc: tuy mái tóc rất ngắn nhưng X. lại dùng một cái chun buộc nó lại, tạo thành một túm nhỏ xíu, trông giống đầu bút lông dùng để viết chữ Tàu hơn là mái tóc một phụ nữ, cho dù đấy chỉ là điểm cuối của nó. Mỗi lần làm như thế, cái áo sơ mi ngắn nhiều họa tiết của X. lại bị kéo lên một chút.

Sau ba giây, tôi nhận ra đây lại là thêm một người hoảng loạn.

Jul 1, 2026

Lịch sử của nạp bản: Paul Boudet


Muốn thực sự đi vào lịch sử ấy, câu chuyện ấy, không cách nào hơn được so với nhìn bằng con mắt của người nắm giữ nó, hơn thế nữa còn lập ra nó.

nhân vật đó là Paul Boudet:

Jun 30, 2026

một xòe

hai rồi ba: ba cây - nếu muốn dùng ngôn ngữ của chính Balzac, thì một brelan


(ba cây khác: một, haiba)

Jun 29, 2026

nghách

tiếp tục G: có vẻ đã sắp hoàn thành


Nói: cuộc đời mỗi con người là một điều bí ẩn, không bao giờ có thể thực sự dò thấu nổi - nói như thế là một điều thuộc vào hàng những gì nhàm chán nhất, thậm chí đến tận mức hễ nghe thấy người ta sẽ quay đi mất hoặc lịch sự mà ý nhị ngủ gật, nhưng