Giống hệt (lại một lần nữa): sự sụp đổ của sách tại Việt Nam lần trước đã mang dấu hiệu sẽ lặp lại vào lúc này. Hồi ấy, đột nhiên xuất hiện rất nhiều sách in giấy couché (và bìa cứng, tất nhiên). Tầm 2000 đổ về sau lênh láng cái thứ giấy láng ấy (và Hà Nội bỗng có đường Láng là trung tâm của sách), được sử dụng để in vô số sách không sao mà đọc nổi - quả thật chúng đã biến mất hẳn, cho dù được hình dung như là các công trình bề thế, thậm chí trường tồn. Giờ thì đến lượt sách bản đặc biệt: vẫn là như vậy, chỉ thêm yếu tố "đánh số", vốn dĩ có thể thực hiện nhờ việc truyền thông tin đã dễ dàng hơn. Thêm một lần nữa, sách ở Việt Nam biến thành những thứ bê tông cốt thép, hay nói đúng hơn, các xác ướp.
Nguyên nhân cho hai lần cũng giống nhau: việc in sách không được sự đọc dẫn dắt (thời đó: chủ đề này, tác giả này đang được chuộng; thời này: bán được), tuy lúc nào cũng có những thứ đi kèm hao hao, ở thời kia là các manh nha của forum đoạn khởi đầu, còn thời nay là social network cùng nhiều hội nhóm.
