Aug 10, 2026

C và P

sau B và B thì

(có lẽ là nên cố tìm "C và C" - hẳn nếu chịu khó một chút thì sẽ tìm ra được thôi: mọi thứ đều có thể tìm được, không dễ thì khó)


Nhân vật ấy đối với tôi thật là khó để thực sự đi vào được - một cái gì đó cứ trượt đi mất, hay nói đúng hơn, hụt đi. Ở những chỗ như thế này, vấn đề không còn nằm ở chỗ thích hay ghét; chắc hẳn có một điều gì đó khác nữa. Một vài khi, cưỡng lại cái có thể gọi là chiều hướng thông thuộc (hay thậm chí, thói quen) dường như là việc nên làm.

Vậy thì: Voltaire sử gia đúng nghĩa, và là sử gia ở những gì không liên quan đến Pháp. Charles XII và Pierre Đệ nhất.

Aug 9, 2026

Berlin: Noir

một Berlin khác


Và vậy thì, cũng là tiếp tục thế giới ấy (và nữa) - ít nhất thì cũng nhiều liên quan: giả kim thuật của thể loại (nhưng phải với điều kiện là có dung lượng được tạo ra ở mức rất lớn, lớn đến không thể tưởng tượng nổi: thể loại thành công nhất trong lịch sử) nằm ở chỗ fantastic được tạo ra từ chính realistic. Cộng thêm nữa: chính khi vô cùng tỉ mỉ và cụ thể thì lại xuất hiện idealistic. Truyện trinh thám mới đúng là vũ khí đích thực của con người chống nihilistic (bằng con đường của anéantir). Có utopia nhưng cũng có cả uchronia: một đằng nhắm vào không gian còn đằng kia thì nhắm vào thời gian, phi lai và phi diễn.

Berlin Noir là các cuộc điều tra của Bernie Gunther tại nước Đức nazi. Những cuộc điều tra đó (cần phải cảnh báo) hấp dẫn khủng khiếp.

Aug 6, 2026

cò cồ cờ

chỉ cần dùng một dấu thanh, cho nó đi hết các khả năng (mọi tiềm năng - puissance) về biến hình của một chữ - o - đặt sau chữ c

(tiếp tục 2B)


"cò": "cò mi" - vậy là xử lý được commis, dạng nhân vật có công tua vô cùng khó nắm bắt

"cồ": tất nhiên là "cồ quẹt" (coquet, nhưng nhất là coquette: nữ công tước, khi cãi nhau với người tình, bị buộc tội là người cồ quẹt, đã phản ứng rất mạnh, nói ngắn gọn là chối đây đẩy, nhất định không nhận phẩm chất ấy cho mình) - tức là, quay trở lại câu chuyện ấy (và thêm "phú de")

Aug 5, 2026

B và B

Baudelaire có một thái độ ít nhất thì cũng không thuần chất về phía Victor Hugo: đối với một người kiếm được 1 franc một ngày trong cả đời (nhân vật tự làm kế toán) thì sự thành công và giàu có của nhà thơ kia quả có cái gì đó thật phi lý, thậm chí gớm ghiếc. Ngược lại, Baudelaire yêu quý Balzac, một người cũng đen đủi và xui xẻo giống mình.

Một B khác, Barthes, dường như thấy mình gần gũi với Balzac thông qua một điều bất ngờ: lối sống theo kiểu thầy tu.

Nhưng đây sẽ là một B khác nữa: nhân vật ấy.

Jul 31, 2026

một mẫu

để tiếp cái đó

(cũng tiếp tục viết loãng và những gì xoay quanh B: Goriotnghách)


Câu trả lời và câu hỏi: người ta cứ tưởng đã có được câu trả lời cho mọi điều - khi mà có rất nhiều câu trả lời thì ảo tưởng theo đó mọi thứ đã được giải thích liền xuất hiện, thậm chí còn trở thành một điều chắc chắn đinh ninh. (mười vạn câu hỏi vì sao etc.)