Aug 22, 2026

Raymond Chandler chán

tiếp tục chủ đề

Ở hai câu chuyện của Raymond Chandler, nhân vật thám tử bị cuốn ngay vào sự việc: Farewell, My Lovely và The Long Goodbye. Mở đầu của ba câu chuyện khác là cảnh đến gặp người thuê điều tra; đó là The Big Sleep, The High WindowThe Lady in the Lake; ở cả ba lần đều có miêu tả chi tiết ngôi nhà; hai trong số ba thân chủ là người già (một ông già, một bà già). Hai câu chuyện còn lại bắt đầu bằng việc thân chủ tìm đến chỗ của thám tử: The Little Sister và Playback, với biến thể ở câu chuyện thứ hai, đến nhà thám tử chứ không phải đến văn phòng.

Farewell, My Lovely. Còn The Lady in the Lake là thế giới của nước hoa.

Aug 18, 2026

Số nhà

(tiếp tục "qua cửa sổ", "Auguste Renoir nói""badreads")


"Từ năm 1728 mới có các bảng ghi tên phố [...] Thoạt tiên người ta dùng một tấm biển bằng sắt tây, thời tiết và mưa xóa mất các ký tự; ngày nay chúng được khắc vào đá luôn. [...] Người ta đã bắt đầu đánh số nhà của các phố; rồi người ta ngắt ngang, tôi chẳng biết tại sao, cái việc đầy hữu ích này."

(Louis-Sébastien Mercier, Tableau de Paris)


Aug 16, 2026

Qua cửa sổ

(tiếp tục "bad" và ccc; cũng đã đi được khá xa ở ARn)



"tôi từng có những đêm xuân không mưa; tôi lại cũng từng có những đêm mưa không xuân"

(E. K.)


Aug 15, 2026

Auguste Renoir nói

(nghe rất hao hao)

(tiếp tục B:N)


Auguste Renoir nói rất nhiều trong cuốn sách ấy (tức là, trong sách, Jean Renoir để cho Auguste Renoir nói rất nhiều - và quyển sách dày hơn 500 trang), nhưng đây thật ra là những gì Auguste Renoir viết (tất nhiên, Auguste Renoir không phải là một người viết nhiều; cả Jean Renoir cũng không phải là người viết nhiều, nhưng chắc chắn nhiều hơn Auguste Renoir).

Aug 14, 2026

badreads

để xem mưa gió đến bao giờ


từ sự thể ấy mà có sự thể này

Tất nhiên, không chỉ (vậy, mà còn).


Aug 12, 2026

Hàng loạt

(tiếp tục "noir")


Một trong những điều toát ra (tỏa ra thì đúng hơn) từ cuốn sách ấy là nỗi sầu muộn về sự thể mọi thứ bị biến thành hàng loạt. Chính sự sản xuất hàng loạt (dùng máy móc tạo ra trang trí trên đồ sứ) đã khiến Auguste Renoir hồi trẻ khốn đốn, không còn sống được bằng việc vẽ hoàng hậu Marie-Antoinette lên những cái đĩa nữa (công việc từng khiến Renoir sống rất phong lưu).

Nếu, ngoài ra, lại còn nhìn vào đó, thì tình trạng ấy, ngày nay, đã lên một mức độ kỳ vĩ, không thể cứu vãn, và liên quan đến cả những thứ như hội họa, âm nhạc cũng như khoa học.