cú quay trở lại Kierkegaard gần đây (một giật ngược lại) dẫn tới (nhưng tại sao lại không?) cái này: đã nói đến một lần
(tiếp tục "Maupassant trong tiểu thuyết")
cú quay trở lại Kierkegaard gần đây (một giật ngược lại) dẫn tới (nhưng tại sao lại không?) cái này: đã nói đến một lần
(tiếp tục "Maupassant trong tiểu thuyết")
(đã xong hoàn toàn cái đấy; còn cái kia thì - chắc - cũng sắp)
Ơn Trời, tôi đã có thể sống như một enigma.
(Kierkegaard, đại ý)
Đắn đo là chuyện (đặc trưng, rất đặc trưng) của một thứ: ý thức. Vì có ý thức cho nên chúng ta (mới) đắn đo (nhiều đến thế). Cần phải - nếu đã vậy - nhìn vào ông hoàng của ý thức, ít nhất thì cũng là người muốn tiến hành một việc: làm ra một khoa học về ý thức.
Vì Dostoievski thì rất dài, cho nên ta sẽ xem Dostoievski rất ngắn.
Chúng ta đã xem một số pha hypergraphia của châu Âu, chúng bùng nổ vào đầu thế kỷ 19: Chateaubriand, Leopardi, Kierkegaard, và tất nhiên Balzac hay kể cả Michelet. Chúng bùng nổ vì chúng cần phải bùng nổ, nếu không thì - nhưng thế hệ ngay tiếp theo thì ngược lại: toàn tập Flaubert và Baudelaire đặc biệt mỏng.
Như vậy là, ngay cả hypergraphia cũng dịch chuyển: như sóng, khởi đầu là Tây (và Bắc), nó đi sang Đông (tức là Dostoievski-Tolstoy).
dans tes beaux yeux noirs je sombre mon amour et mon désespoir
Vậy là, thế là, cuối cùng thì họ đã gặp được nhau: sau kỳ thứ 7 của [đọc] mỗi người, Lukács đã gặp Kierkegaard (chắc hẳn chữ k có trong tên của cả đôi - ở nhân vật cổ xưa hơn thì tận hai nháy - có ý nghĩa nhất định, ở đây) - kỳ về Lukács xem ởkia, kỳ về Kierkegaard xem ởkia.
Gặp được như thế này là khó lắm đấy. Vậy thì cũng đồng nghĩa với khớp được: vừa mắt, và cũng vừa miệng luôn.