mới được gửi tặng, cám ơn các bạn bên dtbooks :p
Showing posts with label hoang-xuan-han. Show all posts
Showing posts with label hoang-xuan-han. Show all posts
Apr 5, 2016
Jun 26, 2015
Lên, lên nữa, lên mãi
Trong Tự Lực văn đoàn, ngoài địa hạt viết văn thuần túy, nhân vật nào cũng có thể mỉa mai, châm biếm rất ý vị (nhờ thế mà mới có Phong hóa và cái giọng rất riêng của nó, được Ngày nay nối tiếp, trong một khổ báo nhỏ hơn, hợp lý hơn và dễ lưu giữ hơn). Nhưng Thạch Lam và Thế Lữ thường xuyên đẩy sự mỉa mai đi quá ranh giới, con người ngày nay đọc còn thấy bực hộ các đối tượng công kích của họ. Khái Hưng thì không, giọng mỉa mai của Khái Hưng vô cùng đứng đắn. Đây là đặc điểm đầu tiên của Khái Hưng bên ngoài tiểu thuyết, truyện ngắn và kịch.
Đặc điểm thứ hai của Khái Hưng nhà chính luận là sự nhất quán trong cách nhìn.
Đặc điểm thứ hai của Khái Hưng nhà chính luận là sự nhất quán trong cách nhìn.
Feb 3, 2015
Sách tháng Giêng 2015
Thôi, hết thời gian thả lỏng rồi nhé, giờ lại quay lại đọc sách :p
Được cái là đợt này nhiều sách hay.
Được cái là đợt này nhiều sách hay.
Jan 29, 2015
Hoàng Xuân Hãn
Nhân cuốn sách về Lý Thường Kiệt của Hoàng Xuân Hãn mới xuất hiện trở lại (trong ảnh nằm ở vị trí ngoài cùng bên tay trái, hàng dưới):
(quyển Danh từ khoa học và quyển Mai Đình mộng ký còn chưa lục ra được)
Jul 16, 2013
Trưng bày sách (8) Một ít Chinh phụ ngâm
Cảm tình, ấy nó cứ là cảm tình, có thể phai tàn nhưng chẳng thể nào mai một đi hoàn toàn. Càng ngày tôi càng thấy Kiều xuất chúng, nhưng cảm tình thời xưa vẫn bắt tôi ưa Chinh phụ ngâm, giờ thỉnh thoảng tôi lại nhớ đến một vài câu rất ất ơ trong đó, như lúc này là câu "Mai Hồ vào Thanh Hải dòm sang".
Cùng ngoảnh lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai
Thơ mà như thế mới dã man.
Cùng ngoảnh lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai
Thơ mà như thế mới dã man.
Apr 15, 2010
Mua vui
Hự, ở đây có bác nào thuộc Kiều không?
Tôi muốn thử nhìn một số việc hẳn theo một cách khác, nên đánh quả liều ghép ứ hự của Nguyễn Công Trứ với cái ông nhà thơ cùng quê nhà cách có vài bước chân, là ông Nguyễn Du.
Câu vừa xong ở trên cũng chỉ là để đánh lạc hướng thôi :)
Bây giờ thử nhìn một cách khác: nếu thử không coi Nguyễn Du đương nhiên là đại thi hào dân tộc, thì Nguyễn Du có thể là gì? Cái từ đương nhiên này đặc biệt là thảm khốc: chắc chắn rất rất nhiều người cả đời đọc được dăm ba trích đoạn Kiều khi gặp ai đó hỏi nhà thơ vĩ đại nhất của nước mày là ai cũng nhanh chóng trả lời: Nguyễn Du, cho xong chuyện.
Tôi muốn thử nhìn một số việc hẳn theo một cách khác, nên đánh quả liều ghép ứ hự của Nguyễn Công Trứ với cái ông nhà thơ cùng quê nhà cách có vài bước chân, là ông Nguyễn Du.
Câu vừa xong ở trên cũng chỉ là để đánh lạc hướng thôi :)
Bây giờ thử nhìn một cách khác: nếu thử không coi Nguyễn Du đương nhiên là đại thi hào dân tộc, thì Nguyễn Du có thể là gì? Cái từ đương nhiên này đặc biệt là thảm khốc: chắc chắn rất rất nhiều người cả đời đọc được dăm ba trích đoạn Kiều khi gặp ai đó hỏi nhà thơ vĩ đại nhất của nước mày là ai cũng nhanh chóng trả lời: Nguyễn Du, cho xong chuyện.
Subscribe to:
Posts (Atom)

