Đang có một cái hội sách thường niên. Theo tôi, đây là hội sách biểu lộ sự chạm đáy của một giai đoạn xuất bản của Việt Nam. Tôi sẽ để dành lại cái miêu tả tổng quát về cái mà tôi gọi là "câu chuyện sách Việt Nam" cho một đợt thuyết trình khác, chắc sang năm (năm nay là năm mở đầu nên có hai thuyết trình, chắc các năm sau mỗi năm một lần là được rồi); ởkia nói đến sự suy sụp của các hội sách Sài Gòn, giờ đến lượt Hà Nội.
Showing posts with label binh-nguyen-loc. Show all posts
Showing posts with label binh-nguyen-loc. Show all posts
Aug 26, 2018
Jan 14, 2018
Dăm sách mới
Dưới đây là một số trong những quyển sách mà tôi nhận được trong thời gian vừa qua, từ tác giả, dịch giả, cơ sở xuất bản, qua "trung gian" etc., rất cảm ơn.
Dec 24, 2015
[tiện bút] trên vỉa hè Hà Nội
ở Hà Nội, mọi thứ gì mà ta thực sự làm, mọi thứ gì mà ta học được, đều xuất phát từ vỉa hè
Jun 19, 2014
Jul 22, 2012
Nguyễn Khải
Có một sự lạ trong quyển Thượng đế thì cười in trong tủ "Mỗi nhà văn - Một tác phẩm" của NXB Trẻ gần đây (cùng "đợt" với quyển Bình Nguyên Lộc truyện ngắn) (bản thân Thượng đế thì cười đã có in riêng vào năm 2003, NXB Hội Nhà văn, nhưng hồi đó lại ghi là "tiểu thuyết" trong khi đây đúng ra là một "hồi ký"; ở lần in này Thượng đế thì cười không thấy ghi thể loại, và tập sách này thật ra là một "tuyển tập tác phẩm", có thêm 9 tác phẩm khác nữa).
Sự lạ ấy nằm ở chương XXIII, cụ thể là trang 278. Sau một đoạn văn bỗng xuất hiện một dòng kẻ bằng dấu chấm, rồi mới đến đoạn văn tiếp theo.
Ai đã quen đọc sách báo thời trước thì không còn lạ gì những dòng kẻ bằng dấu chấm, thậm chí những bôi xóa rất rõ ràng, đó là dấu ấn của kiểm duyệt, nhưng sách thời này chẳng bao giờ thấy.
Quả nhiên đây chính là một dấu hiệu cho thấy văn bản đã bị kiểm duyệt chỗ ấy. So sánh bản này với bản đăng trên talawas hồi 2003 thì thấy ngay.
Chương XXIII trong sách của NXB Trẻ tương ứng với chương 22 ở bản talawas, và đoạn bị cắt bỏ như sau (chương này nói về giai đoạn Nguyễn Khải làm đại biểu Quốc hội):
"Trong suốt một nhiệm kỳ Quốc hội khoá 8 hắn chỉ phát biểu có một lần về
những điều bổ sung cho Luật Báo chí. Hắn đề nghị Quốc hội xem xét cho ra
báo tư nhân và nhà xuất bản tư nhân để đảm bảo quyền tự do ngôn luận,
tự do xuất bản của một xã hội văn minh. Hắn vừa ngồi xuống thì bà T.
cũng là đại biểu của thành phố Hồ Chí Minh, nguyên là một nữ luật sư
danh tiếng của Sài Gòn trước đây, một thượng nghị sĩ trong phe đối lập
với chính quyền Thiệu, đứng lên phản đối liền. Bà nói, đại ý, rằng hắn
chưa từng sống trong xã hội tư bản nên mới ngộ nhận là ở đó có tự do báo
chí! Không có đâu! Danh nghĩa là báo của tư nhân nhưng nguồn tài trợ
thường xuyên để nuôi sống nó luôn luôn là của các tổ chức chính trị, tôn
giáo, nghề nghiệp đầy quyền lực. Họ mới là những ông chủ đích thực của
tờ báo, quyết định xu hướng chính trị của nó, còn các nhà báo chỉ là
những người làm công ăn lương mà thôi. Theo bà, hãy tổ chức những tờ báo
hiện có của các đoàn thể thành những cơ quan ngôn luận thật sự có uy
tín, có đông đảo bạn đọc cũng đã tốt lắm rồi. Bà vừa dứt lời tiếng vỗ
tay đã vỡ ra vang dội và kéo dài khắp hội trường. Bà là một trí thức yêu
nước, đi học và hành nghề ở nhiều nước tư bản từ nhỏ tới già nhưng lại
có lập trường của một người cộng sản. Còn hắn là đảng viên cộng sản
chính gốc lại hùa theo những đòi hỏi của nhiều người được xem là rất
đáng ngờ về quyền được ra báo và mở nhà xuất bản tư nhân. Ông chủ quyền
lực bắt đầu ghét hắn từ ngày ấy, đã muốn đuổi hắn ra khỏi cơ quan quyền
lực từ ngày ấy. Rồi hắn lại ngủ gật nữa. Trong những phiên họp tranh cãi
sôi nổi về một từ, một câu trong những điều luật bổ sung của Bộ luật
Hình sự, thì hắn ngủ gục, đầu vẫn ngay, lưng vẫn thẳng nhưng đầu óc đã
trống rỗng, mờ mịt, người ngồi cạnh phải hích nhẹ hắn mới bừng tỉnh. Một
ông nghị gật như các báo vẫn chế giễu các ông nghị bản xứ thời Pháp
thuộc. Té ra hắn được vào Quốc hội là do sự hiểu nhầm từ cả hai phía.
Phía lãnh đạo thì nghĩ rằng hắn đi nhiều, biết nhiều và cũng đọc nhiều
ắt hẳn sẽ có nhiều ý kiến mới lạ để đóng góp với nhà nước. Còn hắn cũng
nghĩ do có cơ hội quen biết thêm nhiều nhân vật nổi tiếng của nhiều
ngành nghề, lại được tham gia bàn bạc những việc trọng đại của cả nước
ắt hẳn sẽ viết được nhiều bài báo rất lý thú như những bài báo đã viết
trong năm 1974 chả hạn."
Đọc Nguyễn Khải song song với Võ Phiến sẽ thấy vô cùng nhiều điều thú vị.
Jul 6, 2012
10 sách tháng Bảy 2012
1. Văn hóa… “gỡ”. Những tác phẩm mới phát hiện của nhà
văn Vũ Bằng, Võ Văn Nhơn sưu tầm và tuyển chọn, NXB Phụ nữ, 60.000 đ.
2. Đi ngang Hà Nội,
Nguyễn Ngọc Tiến, Chibooks & NXB Văn học, 69.000 đ.
3. Bình Nguyên Lộc
truyện ngắn (in gộp Ký thác, Những bước lang thang trên hè phố, Cuống rún chưa lìa), NXB Trẻ, tủ sách
“Mỗi nhà văn - Một tác phẩm”, 110.000 đ.
4. Viết về bè bạn,
Bùi Ngọc Tấn (in lại), Nhã Nam & NXB Hội Nhà văn, 87.000 đ.
5. Cơ cấu trí khôn. Lý
thuyết về nhiều dạng trí khôn, Howard Gardner, Phạm Toàn dịch, Nguyễn Dương
Khư và Phạm Anh Tuấn hiệu đính, 150.000 đ.
6. Phật giáo truyền
thống đại thừa, Ghese Kelsang Gyatso, Thích Nữ Trí Hải dịch, Thiện Tri Thức
& NXB Hồng Đức, 65.000 đ.
7. Trước lúc ngủ say,
tiểu thuyết tâm lý, S. J. Watson, Nguyễn Lê My Hoàn dịch, NXB Trẻ, 85.000 đ.
8. Một mảnh trò đời,
tiểu thuyết, Steve Toltz, Thi Trúc dịch, Phương Nam, dtbooks & NXB Hội Nhà văn,
175.000 đ.
9. Nhật ký hoàn toàn
có thật của một người Anh điêng bán thời gian, Sherman Alexie, Ellen Forney
minh họa, Nguyễn Liên Hương dịch, Nhã Nam & NXB Hội Nhà văn, 60.000 đ.
10. Thế giới kỳ
bí của ngài Benedict (tập 1: Bút chì,
Tẩy và Người thắng cuộc), Trenton Lee Stewart, Carson Ellis minh họa, Đỗ
Thu dịch, Alphabooks & NXB Dân trí, 119.000 đ.
Jun 15, 2012
Sài Gòn, 1966
Trích từ Những bước lang thang trên hè phố của gã Bình Nguyên Lộc, trong Bình Nguyên Lộc truyện ngắn, NXB Trẻ, tủ sách "Mỗi nhà văn - Một tác phẩm", 2012, tr. 182-265.
"Thủ phủ miền Nam là một thành phố mới. Cây, đá, nhà, phố, phong tục, đều chưa mang được cái vẻ cổ kính, chưa biết kể lể những kỷ niệm cảm động để quyến luyến con người."
[...]
"Sông con ơi! Sài Gòn làm đỏm làm dáng mà người vẫn dơ, vẫn hôi mùi bùn non, mùi nước mắm, hôi cái mùi của những chị cần lao. Nhưng chính cái mùi hỗn hợp ấy đã làm cho người dễ thương biết bao."
[...]
"Dân Sài Gòn quả đã bỏ mất hết khiếu tế nhị trong việc ăn uống. Người ta nấu bánh canh giò heo cho họ mà họ cứ im lặng nhận lấy, không phản đối bao giờ. Không, món bánh canh phải nấu bằng cá rô, hay tệ lắm bằng cá lóc."
[...]
"Thành phố Sài Gòn chỉ mới cất hôm qua đây, nên chi một ngôi mộ xây chừng nửa thế kỷ cũng được ta mừng rỡ liệt vào hạng di vật lâu đời.
Liệt những món còn mới ràng ràng ấy vào hạng đồ cổ để mà thương cái đô thị chưa có kỷ niệm này.
Những tư tưởng đóng rêu, ta muốn vứt đi cho khỏi vướng bận tinh thần. Nhưng một thềm nhà cũ, một thếp đèn xưa, càng đóng bụi thời gian bao nhiêu, càng đẹp hơn lên bấy nhiêu."
[...]
"Tình đất Sài Gòn tản mác trong người, trong vật. Nhứt là trong vài câu ca dao hiếm hoi. Vì hiếm hoi nên tình như không thỏa. Vì không thỏa nó mới cố lắng sâu như để tìm chính mình, trong chỗ không có gì hết."
[...]
"Bầu trời là một bồn cá khổng lồ mà hàng trăm con cá đang lượn quanh những cây thủy thảo vô hình.
Ừ, kỳ lạ chưa, diều giấy không giống chim mà lại giống cá, bởi vì chim thì bay đi còn diều thì cứ quanh quẩn mãi trong chu vi nhứt định như con cá vàng không thể nào ra khỏi bồn thủy tinh."
[...]
"Diều ơi, diều có phải là gốc người Tây Tạng hoặc người của vài bộ lạc Phi châu mà khi chết xác không thổ táng, hỏa táng mà lại không táng?"
[...]
"Ông A. Daudet kể rằng thành phố Tarascon đã bị loài chim ghi tên vào sổ đen của chúng. Mỗi khi chúng bay gần tới đó là chúng kêu nhau mà rằng: "Ê, thành Tarascon kia ta!", rồi áp nhau rẽ qua ngã khác.
Sài Gòn cũng phải được tránh như thế các bạn chim ạ!"
[...]
"Ở đây bạn hót chẳng ai buồn nghe, người ta chỉ thích nghe tiếng thịt của các bạn xèo xèo trong chảo mỡ thôi."
[...]
"Nhưng con người sống với cơm nước mà cũng sống với hình ảnh, màu sắc, và âm thanh. Bịt tai lại bằng cách đó, con người sẽ đói tiếng động lắm. Ngặt hễ mở tai ra là chúng ùn ùn kéo vào.
Phải có một ban trật tự lừa lọc, soát vé cho đứa nào vào và ngăn đứa nào lại, ta mới khỏi ăn những âm thanh man rợ nó gặm mòn bộ thần kinh của ta."
"Thủ phủ miền Nam là một thành phố mới. Cây, đá, nhà, phố, phong tục, đều chưa mang được cái vẻ cổ kính, chưa biết kể lể những kỷ niệm cảm động để quyến luyến con người."
[...]
"Sông con ơi! Sài Gòn làm đỏm làm dáng mà người vẫn dơ, vẫn hôi mùi bùn non, mùi nước mắm, hôi cái mùi của những chị cần lao. Nhưng chính cái mùi hỗn hợp ấy đã làm cho người dễ thương biết bao."
[...]
"Dân Sài Gòn quả đã bỏ mất hết khiếu tế nhị trong việc ăn uống. Người ta nấu bánh canh giò heo cho họ mà họ cứ im lặng nhận lấy, không phản đối bao giờ. Không, món bánh canh phải nấu bằng cá rô, hay tệ lắm bằng cá lóc."
[...]
"Thành phố Sài Gòn chỉ mới cất hôm qua đây, nên chi một ngôi mộ xây chừng nửa thế kỷ cũng được ta mừng rỡ liệt vào hạng di vật lâu đời.
Liệt những món còn mới ràng ràng ấy vào hạng đồ cổ để mà thương cái đô thị chưa có kỷ niệm này.
Những tư tưởng đóng rêu, ta muốn vứt đi cho khỏi vướng bận tinh thần. Nhưng một thềm nhà cũ, một thếp đèn xưa, càng đóng bụi thời gian bao nhiêu, càng đẹp hơn lên bấy nhiêu."
[...]
"Tình đất Sài Gòn tản mác trong người, trong vật. Nhứt là trong vài câu ca dao hiếm hoi. Vì hiếm hoi nên tình như không thỏa. Vì không thỏa nó mới cố lắng sâu như để tìm chính mình, trong chỗ không có gì hết."
[...]
"Bầu trời là một bồn cá khổng lồ mà hàng trăm con cá đang lượn quanh những cây thủy thảo vô hình.
Ừ, kỳ lạ chưa, diều giấy không giống chim mà lại giống cá, bởi vì chim thì bay đi còn diều thì cứ quanh quẩn mãi trong chu vi nhứt định như con cá vàng không thể nào ra khỏi bồn thủy tinh."
[...]
"Diều ơi, diều có phải là gốc người Tây Tạng hoặc người của vài bộ lạc Phi châu mà khi chết xác không thổ táng, hỏa táng mà lại không táng?"
[...]
"Ông A. Daudet kể rằng thành phố Tarascon đã bị loài chim ghi tên vào sổ đen của chúng. Mỗi khi chúng bay gần tới đó là chúng kêu nhau mà rằng: "Ê, thành Tarascon kia ta!", rồi áp nhau rẽ qua ngã khác.
Sài Gòn cũng phải được tránh như thế các bạn chim ạ!"
[...]
"Ở đây bạn hót chẳng ai buồn nghe, người ta chỉ thích nghe tiếng thịt của các bạn xèo xèo trong chảo mỡ thôi."
[...]
"Nhưng con người sống với cơm nước mà cũng sống với hình ảnh, màu sắc, và âm thanh. Bịt tai lại bằng cách đó, con người sẽ đói tiếng động lắm. Ngặt hễ mở tai ra là chúng ùn ùn kéo vào.
Phải có một ban trật tự lừa lọc, soát vé cho đứa nào vào và ngăn đứa nào lại, ta mới khỏi ăn những âm thanh man rợ nó gặm mòn bộ thần kinh của ta."
May 21, 2012
Gặp lại Bình Nguyên Lộc
Ai từng mải mê theo những câu chuyện và câu văn của Đò dọc, Nhốt gió và truyện ngắn “Rừng mắm” là các tác phẩm tương đối dễ tìm
của nhà văn Bình Nguyên Lộc trong thời gian gần đây, sẽ tha hồ được thưởng thức
thứ văn chương đặc chất miền Nam này trong tập Bình Nguyên Lộc truyện ngắn in trong tủ sách “Mỗi nhà văn - Một tác
phẩm” do NXB Trẻ mới ấn hành.
Tủ sách “Mỗi nhà văn - Một tác phẩm” trước đây cũng đã mang
trở lại cho độc giả yêu ngôn ngữ miền Nam một nhà văn hết sức độc đáo: Trang
Thế Hy, giờ đến lượt nhà văn Bình Nguyên Lộc, người vốn được Sơn Nam, một nhà
văn khổng lồ nữa của xứ sở này, ngưỡng mộ và bình luận đầy xúc cảm. Trong tập
sách này, ngoài Ký thác là một tập
từng được tái bản, ta có thêm hai tập sách in lần đầu cách nay ngót nửa thế kỷ,
không còn dễ tìm: Những bước lang thang
trên hè phố của gã Bình Nguyên Lộc (thật ra thì đây là một tập tản văn, ghi
chép - những ghi chép rất tinh tế - về thành phố Sài Gòn) và Cuống rún chưa lìa.
Mar 9, 2012
Sách (LIV) Chữ ký
Có được sách từng ở trong tủ nhà Vương Hồng Sển là một niềm vinh hạnh. Ví dụ như thế này:
Cám ơn chuyên gia về Vương Hồng Sển :p
Còn sách ký tặng nhau giữa các nhân vật cũng là một mảng kỳ thú:
Cám ơn chuyên gia về Vương Hồng Sển :p
Còn sách ký tặng nhau giữa các nhân vật cũng là một mảng kỳ thú:
Jul 16, 2010
Mông, à, mông
Subscribe to:
Posts (Atom)



