nghl: được cái là view biển
đến khổ, đã bổ rồi lại còn bóc
đấy, đã đủ
những cuộc phiêu lưu của Lanark
vanity doesn't mean fair
- đi đằng kia thêm một đoạn, rồi rẽ lên Đê La Thành
thành phố chỉ có thành, không có thánh
(EK)
Ở đầu bên đó, là những
quay trở lại trọng điểm
(tiếp tục đbl)
Lời tựa cho Quyển 2 Discorsi là một text đặc biệt quan trọng của Machiavel.
Tất tật các con người đều ca ngợi quá khứ, chê trách hiện tại, và thường xuyên chẳng có lý lẽ nào. Họ ủng hộ những gì từng tồn tại xưa kia mạnh mẽ đến mức không chỉ họ tán dương các thời kỳ mà họ chỉ biết được nhờ những bảng lược đồ mà các sử gia đã để lại cho chúng ta; mà, người ta còn nghe thấy họ, lúc đã về già, xiển dương những gì họ nhớ mình từng chứng kiến hồi trẻ. Thường xuyên hơn cả, ý kiến của họ sai lạc. Thế nhưng, tôi nghĩ, sau đây là những nguyên nhân chính cho thành kiến của họ.
Wanda: một nhân vật (nữ, tất nhiên) khác.
Và đây là nhân vật nổi tiếng nhất của Sacher-Masoch, nhân vật nữ chính (Wanda von Dunajew) trong chính Venus in furs, cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất, người đã làm Severin sợ hãi khủng khiếp vì tưởng bức tượng Venus trong vườn sống dậy; trong câu chuyện cũng có yếu tố quan trọng là bức tranh vẽ Venus soi gương của Titian.
Nhưng có một "Wanda" khác, lần này là trong đời thực của Sacher-Masoch.
Trong cuốn sách của mình, Gilles Deleuze đã ngay lập tức nhắc đến Wanda
Dragomira là một nhân vật nữ của Leopold von Sacher-Masoch -
(như vậy là, quay trở lại đó)
một nhân vật như ta vẫn hay thấy ở các câu chuyện của nhà văn Mala Rus'.
Liên quan đến điều này, ta biết một chuyện: từng có lần cùng một lúc có hai bài phê bình văn chương Sacher-Masoch ở nước ngoài, tại Pháp là một bài ca ngợi khủng khiếp, Sacher-Masoch được porté aux nues, như người ta vẫn hay nói, còn một bài khác, hình như ở Áo, tuy rất ca ngợi nhưng dè dặt hơn và bảo nhân vật nữ nào của Sacher-Masoch cũng giống hệt nhau.