Một câu hỏi mà tôi rất hay tự đặt ra: nhà văn Việt Nam đọc gì?
Jul 12, 2015
Jul 9, 2015
Đi từ hiện thực đến văn chương
Một cuốn tiểu thuyết trùng khít với hiện thực là một cuốn tiểu
thuyết dở, tuyệt đối không đáng đọc. Nhà văn nào cũng biết là phải biến hiện thực
thành văn chương, nhưng gần như lúc nào kết quả cũng là một trong hai trường hợp:
quá sát hiện thực, hoặc quá xa. Cách nào thì cũng dở như nhau.
Jul 7, 2015
Sách tháng Sáu 2015
Tháng này cực nhiều sách, nên ta sẽ phải chia phần ra cho dễ
theo dõi nhé.
I) Chuyên đề của tháng
Jul 6, 2015
Đi tìm thời gian đã mất không phải là đi tìm thời gian đã mất
Cách đọc Đi tìm thời gian đã mất kém nhất là đồng hóa nó với nhan đề của nó, coi đó là một câu chuyện về sự thể "đi tìm thời gian đã mất". Tác phẩm lớn đồng thời cũng có nhan đề lớn, nhan đề ấy là một yếu tố quan trọng làm nên tổng thể, nhưng những nhan đề vĩ đại bao giờ cũng đánh lừa.
Jul 5, 2015
Quên tình yêu
Đi tìm thời gian đã mất không chỉ là một Đi tìm thời gian đã mất, mà có rất nhiều Đi tìm thời gian đã mất. Đó là bộ tiểu thuyết xứng đáng nhất để đọc thật nhiều lần. Đúng như nhà văn phát xít Robert Brasillach đã làm (xem thêm ở đây), tức là lâu lâu đọc lại toàn bộ Đi tìm thời gian đã mất, tôi lại mới đọc lại thêm một lần nữa bảy tập sách ấy: văn chương Marcel Proust còn huyền diệu thêm nhiều sau mỗi lần đọc lại.
Jul 3, 2015
Một lời biện hộ cho Milan Kundera
Thấy các trí thức Việt Nam bỗng rộ lên nói chuyện Milan Kundera, tôi muốn hỏi các vị một câu nghe thì như hỏi đểu, nhưng rất thành thực: các vị đã đọc cuốn tiểu thuyết mới nhất của ông ấy, La Fête de l'Insignifiance, chưa? Chẳng cần câu trả lời thì tôi cũng biết thừa: gần như chưa ai đọc hết, vì La Fête đã in một thời gian rồi, có ai nói gì đâu, giờ vì có bản dịch tiếng Anh, báo chí Anh-Mỹ rộn lên, nên các vị hùa vào ùa ạt thôi.
Jul 2, 2015
Subscribe to:
Comments (Atom)