Năm 1913, Alain-Fournier in Le Grand Meaulnes và Marcel Proust in Du côté de chez Swann, tập đầu tiên của bộ À la recherche du temps perdu. Hai nhà văn ấy sau này đều giành được
vinh quang hậu thế mà chỉ một nhóm nhỏ nhà văn trong lịch sử từng đạt được, nhưng
vinh quang hậu thế đó, qua một bộ lọc trăm năm của vô số độc giả từ “chuyên
nghiệp” đến “nghiệp dư”, từ người sành sỏi đến những người cần một cái gì bất kỳ
để đọc cho trôi đi những giờ hoang vu của buổi chiều, nằm ở mức độ thu giảm:
tên Alain-Fournier chỉ gắn vào Anh Môn
và tên Marcel Proust chỉ gắn vào Đi tìm
thời gian đã mất, cho dù người thứ nhất sinh thời còn nổi danh với những
tác phẩm thơ ca trác tuyệt và người thứ hai, chắc hẳn do cuộc đời dài hơn, còn
vô số tác phẩm trong đó không ít đáng nhớ, như Jean Santeuil hay Contre
Sainte-Beuve, một cột mốc vĩ đại của lịch sử phê bình văn chương Pháp. Những
tác phẩm khác dường như không được phủ
lên, với sự phóng chiếu và những nghịch ngợm tai ác của thời gian thì càng đậm ấn
tượng hơn, những vật lộn ghê gớm của quá trình viết văn - vinh quang hậu thế ở
dạng tập trung ấy như thể đền bù cho rất nhiều năm mà Alain-Fournier và Marcel
Proust dành cho Môn và Đi tìm.